Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 86: Mất tích

Trong hoàng cung

Thiên Nguyệt Thần tay cầm bút, nhưng chậm chạp không viết xuống, giống như có thứ gì đó quấn quanh tim hắn.

"Bệ hạ, mực nước thấm ướt tấu chương." Nặc Kiệt vội vàng thay trang giấy bên dưới tấu chương, đầu bút mực vẫn còn nhỏ giọt, Thiên Nguyệt Thần than thở, nặng nề để lại bút lông, từ trên long ỷ đứng lên.

"Bệ hạ." Nặc Kiệt vội vàng đuổi theo.

"Ta đi một mình, ngươi ở lại." Thiên Nguyệt Thần nói, "Đúng rồi, Triệt nhi đâu?"

"Hồi bệ hạ, tiểu điện hạ hôm nay xuất cung, muốn tìm một vài thứ mới mẻ, còn chưa trở lại."

Thiên Nguyệt Thần gật đầu, bước ra ngự thư phòng, ánh mặt trời chói mắt, có một cảm giác phi thường không thoải mái, một cổ hương thơm nhàn nhạt truyền đến, mùi vị là... Là hương thơm của hoa anh đào.

Thiên Nguyệt Thần cảm thấy kỳ lạ, nơi này cách Mạn La các khá xa, không ngờ còn có thể ngửi được mùi hương của hoa anh đào, Thiên Nguyệt Thần liền hướng tới Mạn La các.

Đứng bên ngoài Mạn La các, dù tường vây cao tới đâu cũng không giấu được hương thơm ngát của hoa anh đào và vẻ tuyệt sắc nhân gian kia.

"Phụ hoàng, năm sau, ta nhất định cho ngươi xem tuyệt cảnh của nhân gian." Năm đó thanh âm non nớt kia đầy kiên định và tự tin, bước vào Mạn La các, dừng lại trước cây anh đào, phảng phất còn có thể nhìn thấy, Triệt nhi nho nhỏ tựa vào cây, hài tử tinh khiết đắc ý hỏi hắn: phụ hoàng, đẹp không?

Đẹp, đâu chỉ hoa đẹp tuyệt thế, trong mắt Thiên Nguyệt Thần, đẹp chỉ sợ là tinh linh dưới cây anh đào, không rõ phần tình cảm này là lúc nào sinh ra, từ tò mò đến hảo cảm, từ hảo cảm đến thích, từ thích đến yêu.

Quay đầu, tâm, đã không cách nào tự kiềm chế, hài tử kia lúc động tình gọi y phụ hoàng, khi sinh khí gọi tục danh của y, đúng là như vậy khiến y không thể kìm lòng.

Xưa nay hoàng đế vô tình, mà y trước khi Triệt nhi xuất hiện cũng không biết bản thân còn có tình cảm, hơn nữa lại có thể sâu đậm đến vậy.

Y cười lạnh nhìn hết thảy, nhìn Liệt Hi Tư Đốn Phất Lai và Thiên Nguyệt Thiên Hâm phát sinh tình cảm, tâm tình, hoàng cung rốt cục thú vị, Hoàng quý phi Tả Lạp trên danh nghĩa của y..., thầm nghĩ, hài tử trong bụng không thuộc về y của nàng nên xử lý như thế nào.

Nhưng hết thảy tất cả, cũng không so được với Triệt nhi khiến y cảm thấy hứng thú.

Lần đầu tiên trong đời tức giận là khi phát hiện Triệt nhi bị hạ băng tằm, y không quá để ý một nhi tử chết, bằng tu vi ma pháp của y, thời gian của y quá dài, vừa nghĩ đến cũng đã cảm thấy chán ghét, hài tử, chỉ cần y muốn sẽ có.