Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 80: Mong đợi

Gần nửa đêm, đoàn người đến được thái tử điện của Cách Lực Tân, đoạn đường này cũng không khiến họ quá vất vả, Thụy Miện hướng phía mọi người cáo từ, trở về Chiến vương phủ.

"Phụ hoàng, lục đệ..." Thiên Nguyệt Thiên Kỳ chẳng kịp mặc lên ngoại bào, chỉ mặc trung y, đến lễ nghi căn bản cũng chẳng quan tâm, mấy ngày liên tục lo lắng đến an toàn của bọn họ, đem Cách Lực Tân lăn qua lăn lại chết.

"Đại ca" Thiên Nguyệt Triệt thu lại vài phần tùy hứng, bởi vì biết nam nhân này thật sự lo lắng cho hắn, thời điểm hắn vẫn còn ở Mạn La đế quốc, quan hệ giữa hai người không tệ.

Thiên Nguyệt Thiên Kỳ khẩn trương: "Phụ hoàng." Hướng về nam nhân bên người Thiên Nguyệt Triệt gọi, dù sao trước mặt phụ hoàng, luôn luôn không tự nhiên, hắn không giống lục đệ tùy tính, đây đã là thói quen.

Hoàng thất xưa nay có quy củ, hoàng đế chính là hoàng đế, không thể giống phụ thân bình thường, lục đệ có lẽ là ngoại lệ, nhưng không có nghĩa người khác cũng như vậy.

"Mấy ngày qua làm khó ngươi" Thiên Nguyệt Thần gật đầu, vẻ mặt như trước, nhưng có chút mỏi mệt, mấy ngày qua lên đường thật sự gấp gáp.

Cách Lực Tân theo sau Thiên Nguyệt Thiên Kỳ, động tác chậm chạp, Thiên Nguyệt Thiên Kỳ ngủ không ngon mấy ngày, y hiển nhiên cũng ngủ không ngon, lúc này đám người kia lại nửa đêm canh ba đến, khiến Cách Lực Tân tức chết.

"Bệ hạ thật biết chọn lúc." Thanh âm tức giận, nhưng không thật sự sinh khí.

Đi đường thực mệt mỏi, vốn nghĩ tối nay tới gặp Lôi Lợi Tư, biết được người nọ đã nghỉ ngơi, nên cũng thôi.

Thiên Nguyệt Thiên Kỳ sớm chuẩn bị xong khách phòng, dù mệt mỏi, Thiên Nguyệt Triệt vẫn không thích trên người có mùi khác thường mà ngủ, gọi hạ nhân mang nước ấm tắm rửa.

Vừa tắm rửa tốt lại thấy Thiên Nguyệt Thần đứng bên cửa sổ nhắm mắt, ánh trăng bao phủ lấy y, cả người an tĩnh.

Thiên Nguyệt Triệt tiến lên, nhìn nam nhân mỏi mệt, vươn tay, nhẹ vỗ về khuôn mặt Thiên Nguyệt Thần, phụ hoàng, rất sẽ giải quyết xong, khi đó chúng ta có thể đi đến chân trời góc biển.

Đột nhiên mục mâu thâm thúy như mực mở ra, ánh mắt hai người dây dưa, Thiên Nguyệt Thần vươn tay cầm lấy bàn tay đang vỗ về khuôn mặt mình: "Tắm rửa xong?" Thanh âm khàn khàn mang theo mỏi mệt.

"Uh, nước ấm cho phụ hoàng cũng chuẩn bị xong." Thiên Nguyệt Triệt thay y thoát áo, Thiên Nguyệt Thần cũng không động, tùy ý hắn, cởi xong quần áo, Thiên Nguyệt Thần đột nhiên đưa tay ôm Thiên Nguyệt Triệt vào trong ngực.