Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 78: Lại xuất hiện

Có Ma vương và Vũ Nhật trợ giúp, bọn họ thuận lợi lấy được ma quả, chẳng qua sau khi có được ma quả, Thiên Nguyệt Triệt vẫn lẩm bà lẩm bẩm.

"Ngươi a, Ma vương đâu đấu thực với ngươi, nếu không có sa hùng, sao ngươi có thể là đối thủ của hắn." Xoa tóc Thiên Nguyệt Triệt, y biết, trò chơi bắt hung thủ lần này, tiểu tử đùa tận hứng.

Thiên Nguyệt Triệt chu môi, không mở miệng, đầu không ngừng cọ cọ trong ngực Thiên Nguyệt Thần, Nặc Kiệt vội vàng đánh xe, Đàn Thành cưỡi ngựa, nhanh chóng hướng vị trí Thổ Linh Châu.

"Sao vậy? Mệt mỏi?" Hai tay ôm lấy Thiên Nguyệt Triệt, vì tốc độ đi đường rất nhanh, nên sợ Thiên Nguyệt Triệt nhiễm phong hàn.

Thiên Nguyệt Thần lắc đầu: "Phụ hoàng, ta chỉ là có chút nhớ nhà." Nhà không phải là thế kỷ21 hiện đại, mà là hoàng cung, mọi người đều nói hoàng cung trầm muộn, nhưng với Thiên Nguyệt Triệt thì không phải thế.

Nơi đó là nơi hắn gặp Thiên Nguyệt Thần lần đầu, nơi đó có ấm áp khiến hắn không thể không mong nhớ.

Thiên Nguyệt Thần ôm lấy hắn: "Chúng ta đi nhanh, sớm trở về, được không?" Trở về cũng là bắt đầu một việc khác, chuyện của Tinh Linh hoàng còn chưa giải quyết, nhàn hạ chỉ là ý nghĩa tạm thời.

"Uh, ta tưởng niệm ôn thất." Thiên Nguyệt Triệt có chút làm nũng, là phi thường phi thường tưởng niệm.

Nhóm người Thiên Nguyệt Triệt đi ba ngày ba đêm, cuối cùng cũng tới đích.

Là một thôn xóm, chẳng qua nó vô cùng lộn xộn, hơn mười người hỗn đánh.

Liệt La Đặc và Địch Trạch bị đánh bay, Thiên Nguyệt Triệt và Thiên Nguyệt Thần từ trong xe ngựa phi thân ra ngoài, chia nhau tiếp được bọn họ, mùi hương quen thuộc khiến Liệt La Đặc kích động.

"Chủ tử." Nghe được tiếng kêu của hắn, Mạc Tà, Kim cùng Thụy Miện tách khỏi đám người, mấy người kia cũng đồng dang, tình huống phi thường xấu.

"Sao các ngươi chậm như vậy, chậm thêm một chút, liền đến nhặt xác chúng ta." Mạc Tà hừ hai tiếng, trong miệng nhả ra tụ huyết, sau lưng lại có người vọt lên, Nặc Kiệt và Đàn Thành chạy tới nghênh đón.

Rất nhanh, hai người nhập chiến, mấy chục người vây bắt hai người, đao kiếm không có mắt, chẳng qua đâm vào người Đàn Thành, cũng không tạo thành vết thương, bởi vì trên người hắn có lá chắn.

Tám năm trước, đây là lá chắn Thiên Nguyệt Triệt đưa cho Đàn Thành.

Bằng công lực của Thiên Nguyệt Triệt, nếu có người muốn lấy tính mạng của hắn, vậy mang lá chắn cũng không mấy an toàn, nhưng đối với Đàn Thành thì khác, y là người bình thường.

"Thật chật vật ." Thiên Nguyệt Triệt tà ý nhìn Mạc Tà, thấy nam nhân kiêu ngạo trở nên chật vật như vậy, Thiên Nguyệt Triệt có chút vui vẻ.

"Hừ, còn không phải vì Thổ Linh Châu của ngươi." Mạc Tà tức giận nói, "Bọn yêu nghiệt Ma tộc, cư nhiên liên hợp lại đối kháng bọn ta." Thật ra lúc bắt đầu ưu thế nghiêng về bọn họ, nhưng đám Ma tộc này cũng có chút thông minh, trước cùng nhau kháng địch, sau đó lại cùng nhau thương lượng.