Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 59: Căn nguyên

Nơi này?

Thời điểm mọi người mở mắt, phát hiện đây là một toà cung điện phi thường hùng vĩ, giữa điện đặt một bộ quan tài bằng thủy tinh.

Là chính điện hoàng lăng, mấy người đồng loạt đi lên, trong quan tài thủy tinh có hai nam nhân, nói đúng hơn là hai lão nhân, sắc mặt vô cùng hồng nhuận, tay của họ đan vào nhau, nắm lấy nhau thật chặt.

Đại biểu cho đời đời kiếp kiếp không buông nhau ra.

"Là hoàng gia gia và hoàng nãi nãi." Cách Lực Tân mở miệng, đi tới trước quan tài thủy tinh, hướng phía hai người quỳ xuống, dập đầu, mọi người lui về phía sau mấy bước, nhắm mắt, khép lại hai tay.

Người chết đáng tôn kính, huống chi bọn họ đang quấy rầy hai lão nhân an giấc.

"Thiên Kỳ, ngươi cũng tới đây." Cách Lực Tân thâm tình nhìn Thiên Nguyệt Thiên Kỳ, trong phút chốc mọi người đột nhiên có cảm giác kỳ dị, phảng phất hai vị trong quan tài thâm tình đưa mắt nhìn nhau.

Thiên Nguyệt Thiên Kỳ lĩnh ngộ, theo Cách Lực Tân quỳ xuống, bọn hắn sinh vào thời đại này, dù cùng là nam cũng được phép bên nhau, mà trăm năm trước, hai vị lão nhân yêu nhau phải trải qua rất nhiều đau khổ.

Giờ khắc này, đối với tình yêu của bọn họ, mọi người đều cảm động, dù không rõ ràng lắm, nhưng ít nhiều vẫn bị tác động.

Lạy tế chủ nhân hoàng lăng, Cách Lực Tân cẩn cẩn dực dực đến chỗ cái rương, bên ngoài rương đầy tro bụi, nhưng bên trong lại hoàn hảo vô khuyết.

"Những thứ này đều là di vật của hoàng nãi nãi." Cách Lực Tân cẩn thận tìm tòi, "Tìm được rồi, chính là nó." Cách Lực Tân lấy một quyển sách đã có chút ố vàng từ bên trong ra.

Nhưng vừa mở mấy trang đầu tiên, Cách Lực Tân trợn tròn mắt, Thiên Nguyệt Thiên Kỳ ở bên cạnh, đầu tiên tiếp lấy, sau đó cũng há hốc mồm, tiếp theo Mạc Tà, Kim, Liệt La Đặc, Thiên Nguyệt Thần, cuối cùng mới đến tay Thiên Nguyệt Triệt.

Lòng tràn đầy kinh ngạc, tầm mắt Thiên Nguyệt Triệt không rời khỏi sách.

Bởi vì tờ thứ nhất của bản chép tay viết ngôn ngữ Thiên Nguyệt Triệt không thể quen thuộc hơn, chính là Anh ngữ.

Tối nay là đêm đầu tiên của ta ở đế quốc thần bí này, tựa bên cửa sổ, ta cảm thấy ánh trăng so với Địa cầu càng thêm xinh đẹp...

Hôm nay ta nhận thức y, y là một nam nhân cao ngạo, lạnh lùng, nhưng ngoài ý muốn ta lại thấy được nhu tình trong mắt y, thấy được chân ý trong lòng y...

Đồng tính ở địa cầu không phải chuyện xấu, nhưng ở đây bị cấm, bọn ta yêu nhau nên dù là nghiêm lệnh cũng không cách nào ngăn cản hai ta...

Thiên Nguyệt Triệt xem liên tiếp một tờ lại một tờ, trong lòng có cỗ ấm áp lưu động, mắt hơi ướt át, phảng phất có vật gì đó muốn chảy ra, nhưng lại bị ngăn cản.