Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 54: Thắng bại

"Ngươi đây là... Đây là...?" Trong mắt lão đạo sĩ tràn đầy kích động, ấp a ấp úng nói được một nửa, nhưng thế nào cũng không thể mở miệng, Kim Mang trường kiếm, hắn chưa từng thấy qua, nhưng lần đầu tiên thấy, hắn liền biết trong tay hài tử này là Kim Mang trường kiếm.

Bội kiếm của Quang Minh thần tử.

"Lão đạo sĩ, cần phải cẩn thận." Ánh mắt Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên trở nên sắc bén, không còn đùa cợt như lúc nãy, loại khí thế này chỉ cường giả chân chính mới có.

"Lão lĩnh giáo cao chiêu." Lão đạo trưởng tĩnh tâm, đối mặt cường địch trước mắt, nghi ngờ tạm thời để xuống.

Hai người bắt đầu đánh từ giữa trưa tới lúc mặt trời xuống núi, quần áo ướt đẫm mồ hôi, đỉnh đầu trụi lủi của lão đạo trưởng không nhìn ra cái gì, tóc đen của Thiên Nguyệt Triệt càng rối loạn.

Tiếng thở của lão đạo sư tương đối vội vàng, sắc mặt Thiên Nguyệt Triệt thì hồng nhuận, biểu thị thể lực dần tiêu tẫn, cả hai người cũng cực độ mỏi mệt, đều dựa vào ý chí mà chiến đấu với nhau.

Vỏ hạt dưa Nặc Kiệt gặm rơi đầy đất, động tác gặm hạt dưa kế tiếp càng lúc càng nhanh, nhưng không phải hắn buông lỏng, mà là hắn bắt đầu lo lắng.

A Nô vẫn ngủ chảy nước miếng, nhưng nhìn kỹ dưới còn có thể phát hiện, khóe mắt hắn khẽ híp lại.

Liệt La Đặc và Kim nắm chặt tay của mình, Đàn Thành đã chuẩn bị trợ giúp Thiên Nguyệt Triệt bất kì lúc nào, Thụy Miện nhìn sư phụ, rất sợ lão nhân gia đột nhiên phát bệnh, dù hắn biết thân thể sư phụ rất khỏe mạnh.

Những đạo sĩ khác của Cực quang chi điện đều lo lắng cho điện trưởng của mình.

Địch Trạch vẫn giữ nét mặt việc không liên quan đến mình, nhưng từ ánh mắt của y có thể nhận thấy được, trận này đánh nhau y quan sát vô cùng cẩn thận.

Tay Mạc Tà có chút ngứa ngáy, nhìn trận đánh này, mình cũng kích động, Thiên Nguyệt Triệt... Mạc Tà thầm hô tên Thiên Nguyệt Triệt, hôm nào nhất định phải đấu với hắn.

Duy nhất yên tâm vẫn là Thiên Nguyệt Thần, từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên nét mặt, nếu phải nói chính xác, thì là ánh mắt y càng ngày càng nóng bỏng.

Triệt nhi, cho bọn họ biết, ngươi không phải búp bê được phụ hoàng bảo vệ, ngươi là hoàng tử của phụ hoàng, nói cho mọi người, ngươi không cần được phụ hoàng hậu thuẫn, bởi vì ngươi đủ để phá vỡ thiên hạ.

"Ngươi rất tin tưởng hắn." Mạc Tà đi tới bên người Thiên Nguyệt Thần, nhìn nam nhân tràn đầy tự tin.

"Ngươi cảm thấy Triệt nhi sẽ thua ư?" Thiên Nguyệt Thần khiêu mi, mặt nghiêng nhìn qua lại càng tuấn mỹ vạn phần, huống chi trong mắt còn tản ra nhu tình.

Mạc Tà không đáp lời, thực tế, trận đánh này, hai người không ai bại.