Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 50: Động thân

"Ta nhớ lúc Thần Chủ lao ra Thần điện, bọn ta giật nảy mình, nam tử một thân bạch y không mang mặt nạ mới là Thần Chủ chân chính, một khắc kia bọn ta hiểu rõ, người mang mặt nạ lúc trước không phải Thần Chủ, mà là Tinh Linh hoàng, nên bọn ta đuổi theo Thần Chủ.

Bọn ta chạy tới chân núi Linh Sơn, trên đỉnh núi đã đánh nhau khốc liệt, kết giới khiến chúng ta không thể tới gần.

Trận này ba ngày ba đêm, lúc đó bọn ta không thể làm rõ Thần Chủ đang đánh nhau với ai? Nhưng chúng ta theo sau Thần Chủ, nghe thủ vệ nói Thần tử giả mặc hỉ phục mang Nguyệt chủ rời đi, mà người mặc hỉ phục là Tinh Linh hoàng, nên Thần tử đuổi theo hơi thở của Tinh Linh hoàng tới đỉnh Linh Sơn.

Trừ Thần tử, chỉ có Nguyệt chủ và Tinh Linh hoàng ở trên đó, bọn ta không thể kết luận tình huống, ba ngày ba đêm sau, bọn ta lên Linh Sơn, chỉ thấy thánh linh châu chờ đợi tia linh hồn cuối cùng của Thần Chủ, h bọn ta dùng nguyên linh châu phong bế nguyên linh và lực lượng của Thần Chủ bên trong thánh linh châu." Kim kể lại.

"Sau đó Thánh Anh xuất hiện, mang thánh linh châu đi, tìm Thánh nữ Thần tộc chính là mẫu thân kiếp trước của ta, tới địa cầu thế kỷ 21, mẫu thân gặp phụ thân, nhờ linh hồn lưu lại của ta, mới có ta." Thiên Nguyệt Triệt nói.

"Thánh Anh xuất hiện là hoàn toàn bất ngờ, không biết tại sao Thánh Anh lại xuất hiện?" Kim nghi ngờ hỏi.

"Theo nàng kể, kiếp trước ta nói với nàng ba ngày sau tới đỉnh Linh Sơn mang nguyên linh của ta đi, sau đó đưa tới địa cầu thế kỉ 21, với lực lượng của Thánh Anh không thể nào xé mở thời không, bởi vậy ta kết luận, nếu lúc đó không có năm người các ngươi trợ giúp, linh hồn còn sót lại trong thánh linh châu của ta cũng không biến mất, khi đó ta đã sớm chuẩn bị kiếp nạn này nên mới đấu với Tinh Linh hoàng, định chuyển thế rồi đi tìm Nguyệt, nhưng không ngờ các ngươi vì an toàn của ta mà phong bế sức mạnh, không có sức mạnh, dù chuyển kiếp ta cũng không còn trí nhớ, Quang Minh thần tử rất thông minh, hắn chuẩn bị hết thảy, nhưng không ngờ đến lòng trung thành của các ngươi." Thiên Nguyệt Triệt cười lạnh, kiếp trước, đoán được mọi việc nhưng không đoán được lòng ngươi.

Rốt cuộc ngươi là người thế nào, cao thâm khiến ta sợ, rồi lại khiến ta phải tò mò về ngươi. (ngươi là ý chỉ Thiên Nguyệt Triệt khi còn là Thần tử, ẻm sợ chính ẻm lúc trước.)

"Không, Thần Chủ không phải là... ." Kim muốn phản bác.

"Không phải là cái gì, không phải như ta nói ư, ngươi đừng hiểu lầm, ta không vũ nhục Thần Chủ kiếp trước của ngươi, dù sao bây giờ ta không phải là hắn, cũng không thích nghe ai nói xấu hắn." Đây chính là thường tính, dù không muốn thừa nhận, kiếp trước vẫn chính là hắn, "Ta chỉ tò mò, nếu hắn có thể đoán trước sẽ đánh nhau ba ngày ba đêm, bảo Thánh Anh đến mang nguyên linh đi, vậy hắn cũng có thể dự liệu được chuyện của các ngươi, nếu đã đoán trước được, tại sao hắn không ngăn cản, lúc ấy có lý do gì khiến hắn không thể ngăn cản?"

"Cái này... ?" Mọi người nhìn nhau.

"Ta nhớ, bạch y nam tử kia là người ta gặp lúc trước, người nọ muốn giết ta, nếu không đoán nhầm, hắn chính là Tinh Linh hoàng, hắn nói, lúc ấy vì bảo vệ Nguyệt, ta mới tự phá nguyên linh của mình, nên lúc đó người gặp nguy hiểm là Ám Dạ chi chủ, căn cứ vào lời ngươi giải thích, Tinh Linh hoàng giả mạo thần tử mang Nguyệt đi, Thần tử đuổi tới Linh Sơn, ta to gan suy đoán, lúc ấy Nguyệt gặp nguy hiểm, mà người đánh nhau ba ngày ba đêm với Thần tử là Tinh Linh hoàng, sở dĩ Thần tử bảo Thánh Anh mang linh hồn của hắn đi, là vì hắn hiểu rất rõ tính cách và năng lực của Tinh Linh hoàng, hắn dự liệu kết cục, nếu là ta, gặp phải hoàn cảnh này, phụ hoàng có nguy hiểm, các ngươi biết ta sẽ làm thế nào không?"

Thiên Nguyệt Triệt rời khỏi lòng Thiên Nguyệt Thần, ngạo nghễ đứng trước mặt mọi người, nụ cười tự tin mà vô tình.

"Phụ hoàng... ." Thiên Nguyệt Triệt nhìn thẳng Thiên Nguyệt Thần, "Ta sẽ không hy sinh nguyên linh của mình cứu ngươi."

Cái gì?

Lời Thiên Nguyệt Triệt nói ra khiến mọi người bất ngờ, nếu yêu sâu đậm, sao có thể lạnh lùng như thế.