Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 49

Năm ngón tay thon dài trắng nõn, ngũ quan tuấn mĩ lộ ra chăm chú, ánh mắt vô cùng trong suốt.

Thần tử có chút hoa mắt, ánh mắt đẹp như vậy, sạch sẽ như vậy, sao luôn dùng sự lạnh lùng che đậy.

Ngón tay xẹt qua mu bàn tay Nguyệt, đặt lên mặt nạ của mình, mang theo tay y nhẹ nhàng gỡ mặt nạ mỏng, mặc dù mỏng, nhưng không người nào có thể gỡ xuống, chỉ có y, cho nên y là đặc biệt.

Dù là đệ đệ song sinh của Tinh Linh hoàng, Thần tử vẫn đối với Tinh Linh hoàng như gần như xa, nhưng nam nhân này thì khác, ngay cả hắn cũng không hiểu vì sao lại khác?

Là do ánh mắt nóng rực của y trên yến hội sao? Hay vì tâm tư đơn thuần của nam nhân này.

Ta muốn ngươi, lời như thế, không ai nói với hắn, tất cả đều cảm thấy hắn làm được hết thảy là chuyện đương nhiên, nhưng không ai biết, hắn cũng tịch mịch, vì tịch mịch mới mang tiểu cô nương kia tới thần điện, không đeo mặt nạ trước mặt tiểu cô nương kia, để tiểu cô nương kia biết mình và Tinh Linh hoàng giống nhau.

Hết thảy là muốn đùa vui với nàng, nhưng nam nhân này thì khác, không chỉ là đùa, có lẽ nguyên nhân chính hắn cũng chưa rõ.

Mặt nạ bạc rơi xuống, chạm vào đất phát ra tiếng vang thanh thúy.

Mặt đất phản chiếu bóng dáng hai người, là một hắc một bệnh, lại như dung nạp tất cả màu sắc trong thiên địa.

Khuôn mặt quen thuộc không khiến Nguyệt rung động, đáy mắt chỉ hiện lên kinh ngạc.

Thần tử có chút nghi ngờ, y? Không nói gì sao?

"Ta thích ánh mắt của ngươi, độc nhất vô nhị." Nguyệt như hiểu rõ lo lắng của hắn, nhẹ nhàng nói ra cảm giác trong đáy lòng.

Đột nhiên, Thần tử cười, vì ánh mắt khác nhau nên dù nhìn hai người giống nhau như đúc, y cũng nhận ra mình không phải Tinh Linh hoàng?

Thần điện là nơi hai người thường gặp nhau, bởi vì nơi này yên tĩnh và hài hòa.

Trên giường, hai nam nhân tựa vào nhau, mái tóc đen của Thần tử tán loạn trên lồng ngực mạch sắc, tay trắng nõn đùa giỡn tóc Nguyệt, đôi mắt khóa chặt dung nhan của nam nhân đang say ngủ.

Lúc nam nhân này ngủ thật giống hài tử.

"Chủ, Tinh Linh hoàng tới." Thanh âm của Vô Thần tướng — Mộc vang lên giữa không trung.

Chân mày cau lại, Thần tử bước xuống giường, kéo chăn lông che trên người Nguyệt, thấy nam nhân nhíu chặt chân mày, thần tử cúi đầu, hôn lên mặt y: "Ta trở lại ngay."

Hoa viên Thần tộc