Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 45: Cứu trị

Thiếu niên lắc đầu, khẽ cười, ý bảo không có chuyện gì, mặc dù như thế, chân mày nhíu chặt của nam nhân vẫn cho thấy hắn lo lắng.

Đột nhiên trận trận mùi thơm tản trong rừng rậm, mọi người dời tầm mắt về phía mùi hương phát ra, chỉ thấy Liệt La Đặc múc một chén thang nóng hổi từ nồi, đưa cho Thiên Nguyệt Triệt: "Chủ tử, ban đêm trong rừng hàn khí, thang làm ấm."

Tiếp lấy thang là Thiên Nguyệt Thần, thang vừa nấu xong rất nóng, Thiên Nguyệt Thần sợ tay nhi tử bảo bối bị bỏng, nên cẩn thận uy từng thìa.

Những người khác ngửi được mỹ vị ngọt ngào như thế, miệng có chút thèm, đành lấy lương khô ra ăn, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía nhóm người Thiên Nguyệt Triệt.

Không biết những người này lấy nồi và bát đĩa ở đâu ra.

Thảm sạch sẽ trải trên mặt đất, Liệt La Đặc múc cho Thiên Nguyệt Thần, Đàn Thành, Minh Nhất, Nặc Kiệt, A Nô mỗi người một chén, duy chỉ không có Địch Trạch, vì thế Địch Trạch có chút khó xử cùng buồn bực, nhưng chỉ một lát, Liệt La Đặc cũng múc thêm một chén, còn bỏ thêm một số thứ rồi đưa cho Địch Trạch.

"Ngươi không khỏe, phải bồi bổ."

Mắt Địch Trạch sáng ngời, chỉ kém không ôm lấy Liệt La Đặc mà hôn: "Thân ái, thật cám ơn ngươi."

Mặt Liệt La Đặc đen lại: "Ta sợ ngươi không đi nổi, làm trễ nải hành trình của chủ tử." Dù thật sự quan tâm nam nhân có sắc mặt tái nhợt này, nhưng Liệt La Đặc tuyệt đối không nói cho y biết.

Ngay cả thế, ánh mắt Địch Trạch vẫn đầy ý cười, Thiên Nguyệt Triệt thấy vậy lại bắt đầu nghĩ ra nhiều ý tưởng xấu xa.

"Đừng nghĩ." Uy Thiên Nguyệt Triệt từng miếng, mục mâu hắc sắc của Thiên Nguyệt Thần nồng đậm tiếu ý và nhu tình.

Không khí ấm áp khiến những người bên cạnh hâm mộ, đặc biệt là trận trận hương thơm truyền đến.

Thiếu niên sắc mặt tái nhợt kéo tay một nam nhân, sắc mặt nam nhân trở nên khó xử, tầm mắt hướng phía nhóm người Thiên Nguyệt Triệt, có chút thật xin lỗi, sau đó nói với hai nam nhân kia mấy câu, hai nam nhân lập tức lắc đầu.

"Phụ hoàng đoán xem, bọn họ muốn làm gì?" Thiên Nguyệt Triệt tựa đầu vào vai Thiên Nguyệt Thần, hai tay ôm thắt lưng y, hứng thú hỏi.

"Hài tử bướng bỉnh, biết rõ còn cố hỏi sao?" Thiên Nguyệt Thần uống hết thang Thiên Nguyệt Triệt ăn còn dư, để chén xuống, "Triệt nhi lại muốn đùa gì?" Nhìn ánh mắt không ngừng phát sáng của hắn, Thiên Nguyệt Thần biết nhi tử bảo bối của y lại bắt đầu có ý tưởng hành hạ người khác.

"Nào có, ta chỉ cảm thấy họ đáng thương." Thiên Nguyệt Triệt vẫy vẫy tay, gọi Liệt La Đặc, nói nhỏ vài câu.

Liệt La Đặc ngầm hiểu, múc một chén thang bưng tới trước mặt nhóm người kia.

"Đây là... ?" Nam nhân diện mạo cương nghị lên tiếng trước tiên, vẻ mặt chính khí.

Liệt La Đặc cười cười: "Từ nhỏ thân thể chủ tử nhà ta khá yếu nên hay ăn đồ nhẹ, giờ lại nấu nhiều, sắc mặt vị công tử này tựa hồ không tốt lắm, ăn chút đồ nóng giúp thân thể ấm áp."

Theo lời Liệt La Đặc, nam nhân chuyển tầm mắt lên Thiên Nguyệt Triệt, vừa rồi Liệt La Đặc đưa canh cho Thiên Nguyệt Triệt đầu tiên, cho nên người thông minh liền biết chủ tử trong miệng Liệt La Đặc chính là thiếu niên tuổi nhỏ vóc dáng mảnh khảnh kia.

Nam nhân tiếp lấy chén trong tay Liệt La Đặc, hướng phía Thiên Nguyệt Triệt gật đầu: "Mộc Ôn Tình tạ ơn công tử."

Mộc Ôn Tình? Liệt La Đặc sững sờ, sau đó sảng lãng nói: "Thiếu chủ Mộc gia trang khách khí." Dứt lời, Liệt La Đặc xoay người rời đi.

Nói đến Mộc gia trang, là danh môn vọng tộc ở Mạn La đế quốc.

Có người sẽ có võ lâm, có võ lâm sẽ có giang hồ, hiệp hội ma pháp vừa chính vừa tà, nằm giữa giữa giang hồ và hoàng gia.

Mà giang hồ nổi danh nhất Mạn La đế quốc là hệ ma pháp phòng ngự Mộc gia trang, quang hệ ma pháp Lăng Tiêu lâu, ám hệ ma pháp Bách Thủy giáo cùng với một số môn phái khác.

Từ lúc Liệt La Đặc đi theo Thiên Nguyệt Triệt, cũng tìm hiểu rất nhiều thông tin, đương nhiên là vì chủ tử nhà hắn quá tò mò, nên hắn mới biết đến cái tên Mộc Ôn Tình, nhưng cũng chỉ biết tên mà thôi.

Mộc Ôn Tình đem thang tới trước mặt thiếu niên sắc mặt tái nhợt, lại bị một nam nhân khác ngăn cản, nam tử dùng ánh mắt hỏi thăm Mộc Ôn Tình.

Mộc Ôn Tình nói: "Không sao, ta tin bọn họ."

Chưa nói đến hai bên không quen biết lẫn nhau, dù biết cũng không nhất thiết xông vào Ma Vụ Sâm Lâm đầy rẫy nguy hiểm để ám sát bọn họ.