Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 40: Đào mộ phần

Theo Thiên Nguyệt Thần, chuyện ở Hán Lệ thành, luật pháp không hơn tình người, mà lúc này Liệt La Đặc gửi thư tới, nói là bọn họ đang trên đường đến.

Cho nên Thiên Nguyệt Thần ở Hán Lệ thành thêm hai ngày.

Hai ngày qua không có chuyện gì làm, Thiên Nguyệt Triệt dẫn A Nô leo núi, mỗi ngày đùa đến bẩn hết cả người, hơn nữa là sáng sớm ra ngoài, không đến mặt trời xuống núi thì không trở về, còn loay hoay bất diệt nhạc hồ.

Mặt trời vừa lặn xuống phía Tây, Thiên Nguyệt Triệt đúng lúc xông ào vào phủ thành chủ, bởi vì ở thêm mấy ngày, cho nên Thiên Nguyệt Thần liền ngụ trong phủ thành chủ.

Đồng thời Thiên Nguyệt Thần và thành chủ thương lượng một việc.

"Lại bẩn thế này, ngươi đang làm cái gì?" Độn thổ cũng không thể bẩn như vậy, Thiên Nguyệt Thần nghĩ thầm.

Vươn tay lấy là cây trên người hắn, sau đó tay vuốt ve khuôn mặt Thiên Nguyệt Triệt, hai mắt híp lại, "Bên tai của ngươi có chuyện gì?"

Đây là dấu vết bị thứ gì đó cắt qua, còn để lại vết máu rất nhỏ, mặc dù chỉ rách da, nhưng đủ để Thiên Nguyệt Thần không vui.

Phải biết rằng nhi tử bảo bối của y, toàn thân cao thấp không có một dấu vết.

"Bị nhánh cây cắt." Thiên Nguyệt Triệt xem thường, hắn là nam nhân, những vết thương này có gì đáng để ý, "Phụ hoàng, Hán Lệ thành không tệ, bốn phía đều là núi, nhưng..."

Đối với một điểm, Thiên Nguyệt Triệt có chút bất mãn.

"Nhưng?" Thiên Nguyệt Thần tăng thêm mấy phần âm điệu, đáng tiếc người nào đó không phát hiện tâm tình y đang buồn bực.

"Nhưng người chết quá ít." Thiên Nguyệt Triệt thập phần đáng tiếc nói.

"Thiên Nguyệt Triệt?" Thiên Nguyệt Thần chau mày, hắn có ý gì? Ngại người ta chết không đủ, hắn tưởng là mua thức ăn sao? Còn có thể ghét bỏ món ăn không đủ mới mẻ.

"Vốn vậy mà." Thiên Nguyệt Triệt đáp đương nhiên, "người chết ít thì trên núi ít một phần, mộ phần ít, ta tìm không được, ta lên núi công toi sao?"

"Thiên — Nguyệt — Triệt —" Lần này Thiên Nguyệt Thần nghiến răng nghiến lợi, "Ngươi tìm mộ phần làm gì?" Thiên Nguyệt Thần không còn phong độ và khí thế ngày xưa, sắc mặt đã xanh mét.