Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 24: Tranh tài

"Bệ hạ, họa sư đã vẽ hai trăm bản, kế tiếp phải làm gì?" Thành quản khom lưng hỏi.

"Mỗi thành vệ binh mang một bức họa, đưa đến các gia đình trong thành, xem có ai nhận ra người trong bức họa hay không." Bây giờ chỉ có thể xới đất mà tìm, bọn họ sẽ ở đây tối đa năm ngày, trong năm ngày không có tin tức lời, liền lên đường.

Ai...

Nặc Kiệt vô lực lắc đầu, nhất định không có hi vọng, hắn không cố tình nguyền rủa, dù tiểu điện hạ khôi phục dung mạo người nọ, nhưng thời gian đã trôi qua quá lâu.

Hơn nữa, người chết ở Nam Giang chưa chắc là người trong thành, cũng chưa hẳn là người Mạn La đế quốc, cũng có thể là người quốc gia khác tới du ngoạn.

Ai...

Nặc Kiệt than thở lần nữa.

"Ngươi thở dài cái gì?" Mắt hạnh của Thiên Nguyệt Triệt nhảy lên, khó hiểu nhìn hắn, đúng là người quái dị.

"Tiểu điện hạ, nô tài thay ngài bất bình thôi." Nặc Kiệt lẩm bẩm.

"Vậy sao? Là chuyện gì khiến ngươi cảm thấy ta chịu oan ức?" Thiên Nguyệt Triệt không khỏi tò mò, Nặc Kiệt luôn có những ý nghĩ kì lạ, khiến mọi người buồn cười, đến tuổi này còn hồn nhiên ngây thơ như vậy, thực khác người.

"Nghĩ mà xem, tiểu điện hạ là người anh minh, tân tân khổ khổ khôi phục tướng mạo người chết, nếu thất bại trong gang tấc, không phải lãng phí thời gian của ngài sao?" Nặc Kiệt nói đúng sự thật, nhưng thực ra hắn muốn nói, chủ yếu là lãng phí thời gian du ngoạn của bọn họ, đã ở đây năm ngày, mà nơi này mới vượt qua thiên tai, đâu có chỗ để du ngoạn.

"Sẽ không." Thiên Nguyệt Triệt cười nhạt: "Nặc Kiệt? Thi thể là thứ đáng được tôn kính, bởi vì nó là căn cứ duy nhất chứng tỏ một người từng sống trên thế giới này, cho nên, nó rất đáng giá."

Di?

Nặc Kiệt bắt đầu suy tư, mặc dù lời của tiểu điện hạ thường thường rất khó hiểu, nhưng lần này hắn có chút hiểu rõ, thi thể là căn cứ duy nhất chứng tỏ một người từng sống trên thế giới này sao?

Lúc tìm kiếm người trong bức họa, Thiên Nguyệt Thần sử dụng năm ngày ở Nam Giang tổ chức cho thành dân đào giếng, đưa nước vào, dù sao nước là nguồn gốc của sinh mệnh, sau đó trồng lương thực.

Vì y tự mình ra đồng, nên thành dân có động lực đặc biệt.