Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 22: Thi thể

Giật giật thân thể, phát hiện bị người ôm thật chặt, mở mắt xoay người nhìn nam nhân đang ôm mình, hắn rất ít khi được thấy phụ hoàng ngủ say.

Mỗi lần ở chung, luôn là hắn ngủ trước, lúc mở mắt, phụ hoàng đã sớm rời giường, an tĩnh giống như bây giờ, rất ít.

Thiên Nguyệt Triệt vươn tay vuốt ve mày kiếm anh tuấn của nam nhân, cái mũi cao thẳng, khuôn mặt tuấn mỹ, cuối cùng dừng lại ở đôi môi mỏng, cảm giác hôn lên môi mình, hồi tưởng lại vẫn khiến người ta chờ đợi như vậy, tâm tựa hồ cũng theo đó mà nhảy lên.

Mắt xếch đang nhắm chặt đột nhiên mở ra, dừng lại trên mặt Thiên Nguyệt Triệt, ánh mắt hai người chạm nhau.

"Tỉnh?" Thiên Nguyệt Thần mỉm cười mở miệng, đồng thời vươn tay sờ lên trán Thiên Nguyệt Triệt: "Đã bớt nóng, uống chút dược."

"Ân." Thiên Nguyệt Triệt nhẹ nhàng gật đầu, sau đó cọ cọ lồng ngực Thiên Nguyệt Thần: "Thật thoải mái."

"Tiểu sỏa qua, ngủ lâu hiển nhiên thoải mái, tới, rời giường thôi, ngủ quá nhiều cũng không nên." Ôm Thiên Nguyệt Triệt rời giường, mặc y phục cho hắn, Thiên Nguyệt Thần trêu đùa: "Nếu Triệt nhi vĩnh viễn nhỏ như vậy, thật tốt biết bao."

Một cánh tay có thể ôm trọn, như oa oa khiến người thích thú, còn nhớ năm Thiên Nguyệt Triệt vẫn là hài tử ba bốn tuổi, khi đó, giống hệt ôm tiểu lang.

"Không muốn." Thiên Nguyệt Triệt phản đối cách nói của Thiên Nguyệt Thần: "Ta cũng hy vọng có thể ôm phụ hoàng như vậy." Nói xong dùng hai tay ôm chặt eo Thiên Nguyệt Thần, hắn ngóng trông, một ngày nào đó có thể ôm nam nhân này vào lòng, mà không phải bị y ôm, mặc dù mục tiêu có chút xa, dù sao, chiều cao không phải một ngày hai ngày mà như ý.

Nhưng hắn nghĩ, gien của Quang Minh thần tử hẳn không kém.

"Bệ hạ, tiểu điện hạ, dược và thang đã tới ." Nặc Kiệt bưng khay đi đến.

Thiên Nguyệt Thần cầm chén dược lên: "Trước tiên uống dược, sau đó dùng thang."

Nhìn dược, Thiên Nguyệt Triệt có chút chán nản, nơi này không có thuốc tây như hiện đại, dược thực rất đắng.

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại, Thiên Nguyệt Thần hiểu ra, nhi tử bảo bối của y không phải cái gì cũng không sợ, ít nhất, chén dược trước mắt đã dọa được hắn.

Cảm giác tiếu ý trong mắt Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt ngẩng đầu, hắn sẽ không cho phụ hoàng trêu chọc, đưa tay tiếp lấy chén dược trong tay y, một hơi uống xong, sau đó lấy ô mai trong chiếc nhân Tạp Cơ Tư nhét vào miệng, vị chua lấn áp vị đắng, nhưng ô mai quá chua, đến mức nước mắt cũng chảy ra.

"Ngươi a... ." Thiên Nguyệt Thần điểm đầu hắn, cầm lấy khăn lụa Nặc Kiệt đưa tới: "Nhổ ra đi."