Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 19: Pháp trường

Minh Tam Minh Tứ nhìn nhau, ngã tư đường không một bóng người, gió lạnh thỉnh thoảng thổi qua, cuốn theo tro bụi trên mặt đất, có vẻ tiêu điều.

"Minh Tam, bên kia có một lão nhân gia, đi xem một chút." Minh Tứ phát hiện mái đầu bạc trắng của một lão thái bà ở trong góc.

"Ân." Minh Tam gật đầu, hai người chạy tới đó.

"Đại nương... Đại nương... ." Minh Tứ gọi, lão thái bà tóc trắng ngẩng đầu, nhưng hai mắt đã mù, con ngươi trở nên trắng dã.

"A... Các ngươi đang gọi ta?" Hóa ra lão thái bà là khất cái, cho nên ngồi ở góc tường ăn xin, nhưng thiên tai, lương dân cũng không có dư dả mà bố thí, bởi vậy những ngày qua chén của lão thái bà đều rỗng tuếch.

"Đúng vậy a, đại nương, sao từ lúc chúng ta đi vào, không thấy bất kì thành dân nào của Nam Giang thành?" Nam Giang thành lớn như thế, lại không có đến một người, có chút kỳ quái, dù thiên tai cũng có nạn dân a, Minh Tứ khó hiểu, hỏi.

"Ai... Đó là vì bọn họ tới pháp trường." Lão thái bà thở dài nói.

"Pháp trường?" Minh Tam khó hiểu hỏi.

"Đúng vậy, đến pháp trường, giờ ngọ thành quản đại nhân của chúng ta sẽ bị chém, oan nghiệt a... Đầu năm nay quan tốt phải chết sớm." Lão thái bà tức giận bất bình.

"Tại sao chém?" Muốn chém thành quản phải xin thánh chỉ của bệ hạ, bọn họ và bệ hạ đi cùng nhau, sao không biết chuyện này.

"Ai... ." Nói đến đây lão thái bà lại thở dài: "Bởi vì thiên tai khiến chúng ta không có cơm ăn, trợ giúp thiên tai lại chậm chạp không chịu phát, mắt thấy nạn dân sắp chết đói, thành quản đại nhân không thể làm gì hơn, quyết định mở kho lương quốc gia, nhưng thành chủ đại nhân nói đây là phạm pháp, nên chém thành quản đại nhân."

"Nga? Có chuyện này?" Minh Tam hỏi Minh Tứ, Minh Tứ lắc đầu, hắn cũng không biết.

"Nhân phẩm của thành chủ đại nhân thế nào?" Minh Tam hỏi tiếp.