Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 18: Cướp bóc

Hôm sau

Trên đường rời khỏi Kiền Đức thành tới Nam Giang thành, "Phụ hoàng, ngươi để Địch Trạch trấn giữ Kiền Đức thành, sao còn bảo Liệt La Đặc ở lại với hắn?" Thiên Nguyệt Triệt không vừa lòng, Liệt La Đặc là vấn đề dân sinh của hắn a.

"Hắn làm được." Thiên Nguyệt Thần nói tiếp: "Cũng là ngươi, may mà một cái tát kia không giáng xuống, nếu không ta phế tay của tên đó."

"Hừ, phụ hoàng quá coi thường ta, chờ đến Nam Giang thành, xem ta phát huy thế nào." Thiên Nguyệt Triệt mất hứng vì bị Thiên Nguyệt Thần xem thường.

"Tiểu điện hạ, người nên chú ý một chút, ngày hôm qua nô tài bị dọa gần chết, thật sự cho rằng tiểu điện hạ bị tên khốn Giang Tây bắt giữ." Nặc Kiệt ở ngoài xe ngựa, không hài lòng lầm bẩm: "Tiểu điện hạ, tuy nô tài có lá gan lớn, nhưng nô tài thực sợ hãi."

Gan lớn? Hắn? Nghe lời Nặc Kiệt, minh vệ ngồi trên ngựa thiếu chút nữa té xuống, gan lớn? Nếu như Nặc tổng quản có lá gan lớn, con kiến có thể khiêu chiến con voi.

"Bổn điện biết Nặc Kiệt quan tâm bổn điện, tới, thưởng cho ngươi." Thanh âm hàm chứa tiếu ý của Thiên Nguyệt Triệt từ trong mã xa truyền ra, một trái chuối tiêu vươn qua màn xe, Nặc Kiệt cẩn cẩn dực dực tiếp nhận, tuy chỉ là một trái chuối tiêu, nhưng do tiểu điện hạ ban thưởng . Nặc Kiệt thập phần quý trọng bỏ vào trong ngực, chuối tiêu trĩu nặng, có cảm giác ngứa ngáy.

Chạy nửa đường, ước chừng một canh giờ là đến Nam Giang thành, đột nhiên xông ra mấy cường đạo, ngăn cản mã xa của Thiên Nguyệt Thần.

"Phụ hoàng, lúc này phiền toái thật nhiều." Thiên Nguyệt Triệt cười trêu chọc, tay nhấc màn xe, tò mò nhìn ra ngoài.

"Cướp đây, để thứ đáng giá lại." Cường đạo không mặc trang phục cường đạo, mà mặc trang phục thôn dân, hoặc, bọn họ chính là thôn dân, y phục rách rưới, mười mấy người cầm cuốc, dù dao có sắc cũng là dao thái thức ăn, thậm chí có mấy người đang run rẩy. Cường đạo như vậy, là lần đầu nhìn thấy.