Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 14: Tức giận

Một tháng sau, Thiên Nguyệt Thần sắp xếp tốt chuyện triều đình, liền dẫn Thiên Nguyệt Triệt xuất cung. Năm tuấn mã kéo xe ngựa đơn giản mà sang quý, người trước người sau không nhiều lắm, chỉ có mười mấy người. Nặc Kiệt cưỡi ngựa đi trước dẫn đường, so với bình thường càng tăng thêm một phần uy phong lẫm lẫm, đi cùng là Liệt La Đặc, Đàn Thành và sáu minh vệ.

Nhưng từ lúc ra cung, sắc mặt Liệt La Đặc chưa từng tốt, bởi vì, hắn không ngờ tên khốn khiếp Địch Trạch hiển nhiên dám theo, theo còn chưa tính, lại còn dùng ánh mắt buồn nôn nhìn hắn.

"Phụ hoàng, tại sao cho phép Địch Trạch theo?" Thiên Nguyệt Triệt nằm trong lòng Thiên Nguyệt Thần, hai tay chơi đùa tóc của y, miệng nhỏ động động.

Thiên Nguyệt Thần bóc một múi quýt, bỏ vào miệng Thiên Nguyệt Triệt: "Triệt nhi không thấy đoạn đường này rất nhàm chán sao? Có người đi theo sẽ vui hơn, mà tuổi Liệt La Đặc không còn nhỏ."

Thiên Nguyệt Triệt ăn quýt, nghĩ thầm, đâu chỉ không còn nhỏ, rõ ràng là rất lớn, "Phụ hoàng sợ Liệt La Đặc liên tục đi theo khiến ta để ý sao? Ngay cả như vậy, cần gì phải giao hắn cho Địch Trạch?" Thiên Nguyệt Triệt không phải đứa ngốc, tâm tư của Thiên Nguyệt Thần, hắn rất hiểu.

"Nếu Triệt nhi biết cần gì phải hỏi phụ hoàng, ta thấy bọn họ rất xứng đôi." Đồng thời cho mình một múi quýt, Thiên Nguyệt Thần nói.

Đối với việc Liệt La Đặc và Địch Trạch xứng đôi, Thiên Nguyệt Triệt không có ý kiến gì, tính cách Liệt La Đặc, hắn hiển nhiên hiểu rõ, mà hắn cũng không chú ý quá nhiều đến Địch Trạch. Nếu như chán ghét một người, chỉ cần né tránh là được, không cần thiết tầm mắt đuổi theo nhất cử nhất động của người nọ, cho nên, Liệt La Đặc không hề vô tâm với Địch Trạch. Ai... Thiên Nguyệt Triệt thở dài, một người tốt lại gia nhập hàng ngũ đồng tính luyến ái.

"Phụ hoàng thật có bản lĩnh tác hợp uyên ương." Thiên Nguyệt Triệt rời khỏi lòng Thiên Nguyệt Thần, phía ngoài là một rừng cây, phong cảnh rất đẹp: "Phụ hoàng, ta muốn cưỡi ngựa?"

"Cưỡi ngựa không sợ mệt sao?" Thiên Nguyệt Thần hướng ngoài cửa sổ, ra hiệu, mã xa ngừng lại.

"Nhưng ngồi bên trong cũng rất nhàm chán." Thiên Nguyệt Triệt bay vọt ra, ngồi lên bạch mã.