Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 8: Ti chế phòng

Ân...

Một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng từ long sàng hoa lệ truyền ra, sau đó là cái chân dài trắng nõn từ trong chăn duỗi ra, tiếp theo ra một cánh tay trắng nõn, cuối cùng là cái đầu thủy phấn vươn ra.

Thiên Nguyệt Triệt đưa tay duỗi lưng, mỗi ngày ngủ thẳng đến lúc muốn tỉnh thật là thoải mái, toàn thân vặn vẹo, mặc dù xương sống thắt lưng có chút mỏi, cũng may phụ hoàng cũng tương đối khắc chế, lại bôi dược, hơn nữa phụ hoàng âm thầm dụng công lực giúp hắn hoạt động gân cốt, cho nên cũng không đau.

Cuối cùng là mở mắt, sau đó Thiên Nguyệt Triệt ngây ngốc.

A...

Tiếng thét chói tai chắc chắn không phong độ chút nào, những chú chim đậu trên cổ thụ ở Kim Long điện đều nhanh chóng mở cánh chạy trốn.

Cung nữ, thị vệ ở Kim Long điện nghe thấy tiếng thét, đều dừng công việc trong tay, rối rít chuẩn bị binh khí, chạy ào vào nội thất.

Mà trong đó nhất nhanh chân nhất là Đàn Thành và Đàn, đi tới nửa đường thì nghe Thiên Nguyệt Triệt hô to ‘Nặc Kiệt’, tâm vừa nhảy, "Tiểu điện hạ, nô tài tới cứu giá."

Từng tảng bụi mù bay lên, ở chỗ kia không còn bóng dáng Nặc Kiệt.

Ngự thư phòng, Thiên Nguyệt Thần đang cùng đại thần thương lượng vấn đề kiểm duyệt quân đội, đột nhiên nghe thấy tiếng chim chóc ríu rít bay qua nóc Ngự thư phòng, thoáng chốc suy đoán, chả lẽ chim chóc bắt đầu bay về phương bắc?

Phanh...

Nặc Kiệt rút trường kiếm xông vào nội thất.

Phanh...

Thị vệ rút ra bội kiếm đá văng cửa nội thất.

Rầm rầm rầm...

Bụi đất thổi qua tầm mắt của người, Nặc Kiệt cả người mồ hôi, triển khai tư thế chiến đấu, đi tới trước mặt Thiên Nguyệt Triệt.

Kết quả, trên đầu mọi người một trận quạ đen bay qua.

Chỉ thấy tiểu điện hạ luôn luôn kiêu ngạo lắc lắc chăn bông, chân đứng trên giường, hai mắt ngập nước nhìn bọn họ, ngón tay chỉ hướng khác "Nó... Nó là vật gì?"