Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 4 - Chương 4: Đấu giá

"Đều nói lời đồn luôn có ba phần suy đoán, ngươi biết rất nhiều." Ánh mắt Thiên Nguyệt Triệt mang theo toan tính, trêu ghẹo nhìn Địch Trạch.

"Ha ha..." Địch Trạch cười lớn, "Bởi vì tại hạ cũng họ Nhĩ Đặc Lãng."

Nếu như không tự chủ mạnh, Thiên Nguyệt Triệt tin rằng trà hắn vừa uống vào nhất định sẽ phun ra, nam tử này thật sự thú vị.

"Ngươi đang làm phản sao?" Thiên Nguyệt Triệt vừa nhìn lôi đài, vừa tán gẫu với Địch Trạch, mà tình huống trên lôi đài ngoài dự đoán của mọi người.

Ma pháp sư quen dùng ma pháp, đột nhiên bị cấm ma pháp, nên không chiếm bao nhiêu ưu thế, mà Tệ Cự thân là chú kiếm sư dựa vào bản thân kiếm cơm, đừng thấy hắn bộ dáng nho nhã, kỳ thật khí lực rất lớn.

"Làm phản? Lời này của công tử sai mười phần, Nhĩ Đặc Lãng Mộc Thực không thừa nhận ta và hắn cùng một tổ, mặc dù chúng ta cùng một tổ, hơn nữa …" Ánh mắt Địch Trạch ngưng tụ, "Mộc Thực sẽ không đánh nếu không nắm chắc trận chiến, nhưng..." Địch Trạch cười hì hì, "Tệ Cự chịu đánh cũng là ngoài suy đoán của ta, không tệ... Không tệ..., Đấu pháp không muốn sống cũng là một cách hay."

Đúng là một người mâu thuẫn, Thiên Nguyệt Triệt nghĩ thầm.

Đột nhiên một đạo quang chiếu tới, mắt trái của Thiên Nguyệt Triệt nhíu lại, tay trái nhanh chóng lấy chiếc đũa trong ống trúc, bắn ra.

Tất cả mọi người say mê trong cao trào nên không chú ý, ngân châm cắm vào chiếc đũa, chiếc đũa cắm vào cộc gỗ bên trái Thiên Nguyệt Triệt.

Thủ pháp nhanh đến mức chỉ có cao thủ mới thấy được.

Tầm mắt sắc bén nhìn về phía bàn Thiên Nguyệt Triệt, nhưng không dừng lại trên người Thiên Nguyệt Triệt, mà dừng lại trên người Địch Trạch.

Địch Trạch thở dài, ủ rũ tiếp nhận ánh mắt căm thù của đối phương, bất đắc dĩ mở miệng với Thiên Nguyệt Triệt: "Công tử đang giúp người hoàn thành tâm nguyện sao?"

Nghe khẩu khí của hắn có chút buồn cười, Thiên Nguyệt Triệt thú vị nói: "Đúng vậy."

Rầm rầm rầm... Tiếng dày dẫm lên nền nhà vang dội, nam nhân vóc người thập phần cao lớn, một thân quân trang càng khiến hắn nổi bật bất phàm, nói thật, bộ dáng của nam nhân phi thường vừa mắt, không phải gầy yếu, mà khôi ngô vô cùng.

Về điểm này rất giống Địch Trạch, hai người, dù là thân hình hay tướng mạo đều có bảy phần giống nhau.

"Huynh đệ của ngươi?" Thiên Nguyệt Triệt mở miệng.

"Đại ca." Địch Trạch mở miệng, người tới không phải ai khác, chính là đại ca của Địch Trạch – Nhĩ Đặc Lãng Mộc Thực.

Sắc mặt vốn xanh đen của Nhĩ Đặc Lãng Mộc Thực lúc nhìn đến Thiên Nguyệt Triệt thì tươi tỉnh, đối với tiếng gọi của Địch Trạch căn bản là mắt điếc tai ngơ, đôi mắt mang theo dục vọng nhìn Thiên Nguyệt Triệt, "Bằng hữu của ngươi?"

Mặc dù hỏi Địch Trạch, nhưng ánh mắt chưa từng rời Thiên Nguyệt Triệt.

"Không phải." Địch Trạch trả lời không chút do dự, "Vừa rồi tiểu đệ thấy hắn không có chỗ ngồi, liền mời tới đây, lúc này vừa mới biết."

Thái độ của Địch Trạch đối với Mộc Thực, cùng thái độ lúc nãy giống như hai người khác nhau, hình tượng lúc này mười phần là đệ đệ ngoan ngoãn, thấy vậy Liệt La Đặc trợn mắt hốc mồm, mặc dù như thế, vẻ thèm muốn của Mộc Thực đối với Thiên Nguyệt Triệt, hắn cũng không sơ sẩy, nam tử này...