Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 45: Mật đạo

Tiểu Nhạc thấy Tiểu Bạch nhìn chăm chú như vậy, cho là có vật gì cũng vươn đầu ra xem.

A...

Tiếng thét chói tai cắt trời đêm, chỉ vì chỗ cổ heo đang không ngừng chảy máu, từ màu máu còn có thể thấy được, đây là máu tươi.

"Người nào?" Địch nhân theo nơi thanh âm phát ra lập tức chạy tới.

Tiểu Bạch kéo tay Tiểu Nhạc vội vàng chạy về, lại bị một nam tử khác cản đường.

Hai nam tử đầu tiên là sửng sốt, không ngờ có thứ kỳ quái như vậy, Tiểu Bạch đem Tiểu Nhạc che ở phía sau, mấy năm nay ăn nhiều, nó sắp mập bằng Nặc Kiệt.

"Làm sao bây giờ?" Một nam tử hỏi nam tử kia.

"Bắt bọn nó để chủ nhân định đoạt." Dù sao thứ trắng trắng phì phì kia có chút kỳ quái.

Tiểu Nhạc sợ trốn sau lưng Tiểu Bạch, nhưng Tiểu Bạch không biết trời cao đất rộng hiển nhiên không đem hai người kia đặt vào mắt, ngay sau đó hai người xông tới.

Tiểu Bạch kéo Tiểu Nhạc trốn qua một bên, không còn cách nào vì nó thiếu hụt kinh nghiệm tác chiến, trong miệng nhả ra mưa đá lạnh như băng, mưa đá từng lớp từng lớp cuồn cuộn không dứt, hai nam tử vội vàng né tránh, Tiểu Bạch mượn cơ hội lôi kéo Tiểu Nhạc chạy trốn.

"Đuổi theo." Xem ra vật này không đơn giản, như vậy càng không thể để cho nó chạy, khi bọn hắn đuổi theo Tiểu Bạch vàTiểu Nhạc đi tới một hậu viện thì dừng lại.

"Làm sao bây giờ?" Một nam tử hỏi, hóa ra Tiểu Bạch và Tiểu Nhạc chạy đến cửa sau của từ đường.

"Đi báo cho chủ tử, ta ở chỗ này coi chừng." Nam tử kia tỉnh táo nói.

Nghĩa trang

Tu, minh vệ, Thủ Điện Đồng len lén đi theo nhóm người, nghĩa trang là một tòa nhà hoang phế rất nhỏ, đi vào bên trong mới phát hiện đều là người chết, theo lời giải thích của Tiểu Nhạc, nơi này đều là người chết từ lúc trước, nhưng thật kỳ quái, tại sao những thi thể người chết kia đều khô quắt.

Thật sự không tầm thường, giống như bị thứ gì đó hút cạn máu.

Đi theo nhóm người kia vào phòng, phòng ở đây giống như những gian phòng bình thường, kỳ quái chính là đi vào lại không thấy bóng dáng người nào.

Tu cùng minh vệ dò xét chung quanh một phen, lại bị một động tác lơ đãng của Thủ Điện Đồng tìm được cơ quan.

Thủ Điện Đồng thích đồ đẹp, thấy bên này treo y phục tơ lụa mềm mại, hiển nhiên cầm lên xem xét.