Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 42: Huyết nga

"Sau lại đi mời trị liệu sư trong thành, nhưng vẫn trị không hết, cha, a gia bệnh càng ngày càng nặng, cuối cùng đã chết, sau khi cha và a gia chết, toàn thân phát ra thối mùi rất lạ, bọn họ chết chưa kịp hạ táng, những a thúc a thẩm khác trong thôn cũng liên tiếp chết, bệnh trạng giống cha và a gia, cho nên mọi người trong thôn đều cho rằng là cha và a gia làm hại, muốn đem thi thể của hai người hỏa thiêu... ." Nói tới đây Tiểu Nhạc lại thương tâm khóc ồ lên: "Sau đó may mà thôn trưởng đứng ra nói giúp cho cha và a gia."

Tiểu Nhạc không ngừng khóc, khiến người ta nhìn có chút chua xót, nhưng trong cuộc sống có rất nhiều chuyện không công bằng như vậy, Thiên Nguyệt Triệt chưa bao giờ trách vận mệnh, khi hắn còn sống ở thế giới kia hắn đã biết.

Vận mệnh là do mình nắm giữ.

Mà sống ở thế giới này, hắn không cần lo lắng bất cứ chuyện gì, chỉ làm Thiên Nguyệt Triệt là tốt rồi, bởi vì nam nhân đang ôm hắn trong lòng sẽ cho hắn hết thảy.

"Khóc không phải là phương pháp giải quyết mọi chuyện, ngươi còn có a nương cần chăm sóc." Thiên Nguyệt Triệt an ủi không dễ nghe, nhưng rất thật lòng, hắn chưa bao giờ an ủi người khác, hài tử này gợi lên cho hắn lòng thương cảm hiếm có.

"Ân." Tiểu Nhạc gật đầu: "Sau đó thi thể của cha và a gia được chôn ở nghĩa trang, nghĩa trang đã được pháp sư làm phép, những người trong thôn chết giống như cha, a gia cũng được mọi người chôn ở đó , cha, a gia đã chết, thân thể a nãi không tốt cũng qua đời, vốn cho là còn có a nương và Tiểu Nhạc sống với nhau, không ngờ a nương... ."

Thiên Nguyệt Thần không lộ vẻ gì, nếu như không phải là chuyện liên quan tới nhi tử bảo bối của y, y không bao giờ lộ biểu tình.

Thiên Nguyệt Triệt suy tư: "Vậy thi thể của a nãi ngươi cũng chôn ở nghĩa trang sao?"

Nếu như cha và a gia của nó đều vì nguyên nhân không rõ mà chết, a nãi của nó cũng lây nhiễm, như vậy sao a nãi của nó có thể chôn cất bên ngoài?

"Không có, lúc a nãi chết rất bình thường, ta đào một mộ phần cho a nãi tại hậu sơn."

Thiên Nguyệt Triệt nắm chắc nên làm như thế nào, lúc này minh vệ mua dược liệu đã trở về, Tiểu Nhạc an tâm đi sắc dược, có thể là nhóm người Thiên Nguyệt Triệt khiến nó cảm thấy có một chỗ để dựa vào .

"Phụ hoàng thấy thế nào?" Đợi Tiểu Nhạc ra ngoài, Thiên Nguyệt Triệt quay đầu hỏi nam nhân liên tục trầm mặc.

Chỉ thấy mục mâu thâm thúy của Thiên Nguyệt Thần chăm chú nhìn hắn: "Phụ hoàng?" Thiên Nguyệt Triệt lần nữa kêu, nhưng nam nhân vẫn rất chăm chú nhìn hắn.

"Triệt nhi, nhớ cho kỹ, nếu ngươi xảy ra điều gì ngoài ý muốn, trẫm sẽ bắt thiên hạ chôn cùng." Thiên Nguyệt Thần đột nhiên nói ra một câu như vậy, thanh âm thâm trầm có chút đáng sợ, khiến Thiên Nguyệt Triệt không khỏi sửng sốt.

"Phụ hoàng?"

"Triệt nhi chỉ cần nhớ kỹ, nếu như Triệt nhi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nơi này của trẫm sẽ rất đau." Thiên Nguyệt Thần nắm tay của hắn đặt lên trái tim mình, theo y phục truyền đến là tiếng tim đập mãnh liệt của y: "Trẫm đau đớn, người trong thiên hạ nào có thể cười, cho nên Triệt nhi vĩnh viễn nhớ kỹ câu nói vừa rồi của trẫm."

Thiên Nguyệt Triệt nhìn Thiên Nguyệt Thần một lúc lâu, cười yếu ớt nói: "Phụ hoàng, Triệt nhi không quan tâm sinh tử của người trong thiên hạ, Triệt nhi sống tốt, là bởi vì không muốn thấy phụ hoàng đau."