Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 38: Hồng diệp

Ăn xong cơm trưa, Thiên Nguyệt Triệt dùng lý do ham chơi muốn trung niên nam tử dẫn hắn đi xem chung quanh.

Phong cảnh ở nông thôn quả thật rất tuyệt, dù ở hiện đại đã đi du lịch khắp nơi trên thế giới, nhưng thiên nhiên và không khí nơi này vẫn đẹp và trong lành đến mức khiến Thiên Nguyệt Triệt có chút say mê.

Thiên Nguyệt Thần, Thiên Nguyệt Triệt, hai minh vệ và trung niên nam tử, một nhóm năm người xuyên qua ruộng lúa, rừng hoa quế đi tới rừng phong diệp.

Nói là rừng phong diệp, nhưng những cây kia không phải là cây phong, mà là những cây có lá màu đỏ, màu đỏ rất đẹp.

"Tên của thôn chúng ta bắt nguồn từ đây." Hướng về phía rừng hồng diệp, trung niên nam tử kiêu ngạo giới thiệu.

" Hồng Diệp này có gì đặc biệt?" Thiên Nguyệt Triệt vuốt ve lá Hồng Diệp, chẳng qua là không giống với lá cây phong mà thôi, không thấy có gì đặc biệt.

Nhưng cảm giác như vậy cũng chỉ một lát, theo thời gian tiếp xúc, lá Hồng Diệp dần dần truyền đến một cảm giác rất kỳ quái, giống như là bên trong có cái gì lưu động, cảm giác như dòng nước suối chảy qua.

Đây là?

"Đương nhiên là đặc biệt." Trung niên nam tử nói đến cái này, âm lượng đặc biệt lớn, đó là kiêu ngạo phát ra từ nội tâm: "Từ lá cây này chảy ra nhựa màu đỏ, có thể dùng điều chế hồng tửu, mà thôn chúng ta dựa vào việc điều chế hồng tửu để duy trì cuộc sống."

Nga? Ly kỳ như vậy?

Thiên Nguyệt Triệt thuận tay hái một lá cây xuống, có lẽ do lúc trước bọn họ xuất thủ hào phóng, có lẽ không thấy bọn họ có ác ý, cho nên trung niên nam tử cũng không ngăn cản.

Hái lá cây xuống, Thiên Nguyệt Triệt đặt ở trong lòng bàn tay, cẩn thận xé mở theo từng đường gân, chất nhựa đỏ tươi từ trong lá cây tràn ra, còn tản mát mùi thơm nồng đậm, mùi thơm này chính là mùi thơm của rượu.

"Tại sao bên trong lại có mùi thơm của rượu?" Tò mò, Thiên Nguyệt Triệt đưa lên mũi ngửi ngửi, sau đó đưa cho Thiên Nguyệt Thần, để y cũng cảm nhận.

"Đó cũng là một việc phải học." Trung niên nam tử đáp: "Lúc cây còn non, hàng năm bọn ta đều dùng một lượng rượu lớn để tưới, những rượu này cũng không cần phải là rượu đắt tiền mua bên ngoài, mà là rượu trong thôn ta tự chế, không đáng giá tiền, lâu ngày trong lá cây hồng diệp có mùi vị của rượu, hơn nữa đợi mùa thu hoạch, chỗ lá cây bị hái sẽ mọc ra lần nữa, không giống những lá cây khác, đến mùa thu thì héo rũ."

Cho nên mới đáng giá như vậy.

Nhưng là...

"Cái này có từ khi nào? Triệt nhi chưa từng nghe lão sư nói đến cái này, cái này thật thú vị, chắc chắn Triệt nhi còn biết về nó nhiều hơn lão sư." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thiên Nguyệt Triệt hiện lên sự kiêu ngạo, thật là khả ái.