Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 37: Từ đường

"Nếu như tại hạ đoán không lầm, thành quản đại nhân đã phái vệ binh bảo vệ cửa ra vào thôn này, không biết mấy vị vào như thế nào?"Lời nói của thôn trưởng sắc bén, khiến trung niên nam tử một bên cũng cảnh giác với bọn họ.

Tựa hồ cảm giác mình bị lừa gạt.

Thiên Nguyệt Triệt nhẹ nhàng oa trong lòng Thiên Nguyệt Thần, con ngươi linh động nhìn bốn phía, nếu như sắc mặt không tái nhợt, thì ai cũng không cảm thấy hắn là bệnh nhân yếu ớt.

"Nga? Có thành vệ binh trông chừng cửa ra vào thôn sao?"Thiên Nguyệt Thần rất kinh ngạc, sau đó đưa mắt nhìn sang hai minh vệ phía sau, hai người cũng đều tỏ vẻ nghi hoặc.

Thấy nét mặt kinh ngạc của bọn họ không giống đang giả vờ, thôn trưởng cảm giác có chút kỳ quái: "Thế nào? Các vị không thấy sao?"Mặc dù thôn trưởng hỏi như thế, nhưng ánh mắt nghi ngờ chuyển hướng trung niên nam tử một bên: "Thành quản đại nhân bảo người rút lui? Cái này không thể nào a."

Nửa câu sau giống như lẩm bẩm.

"Chưa từng thấy."Thiên Nguyệt Thần khẳng định: "Có thể là đã rút lui, nhưng không biết nơi này xảy ra vấn đề gì? Nếu cần giúp đỡ, cứ mở miệng, mặc dù tại hạ không phải là người không gì không làm được, nhưng cũng không phải là người vô dụng."

Cái gì mà không phải là người không gì không làm được?

Như bình thường, phụ hoàng chắc chắn sẽ nói: trong thiên hạ có chuyện gì trẫm không thể làm? Thiên Nguyệt Triệt ở trong lòng cười nhạo nam nhân đang giả bộ một phen.

Nhưng lại không ngừng nghĩ đến nét mặt của nam nhân khi nói những lời này.

Mặt ửng đỏ, chỉ là tưởng tượng, phụ hoàng cũng khiến tim hắn đập không ngừng.

Mặc dù Thiên Nguyệt Thần không nhìn thấy nét mặt lúc này của Thiên Nguyệt Triệt, nhưng từ tiếng tim đập mãnh liệt trên người của hắn truyền đến, cũng cảm giác được tiểu đông tây có chút rối loạn.

Trong lòng cười thầm, Triệt nhi lại suy nghĩ cái gì.

"Cái này... ."Nghe lời nói của Thiên Nguyệt Thần, thôn trưởng có chút bối rối, chuyện này là bí mật của người trong thôn, cân nhắc một chút, thôn trưởng vẫn cự tuyệt: "Nếu các vị là khách từ xa tới, vậy thì tạm thời đến từ đường qua đêm, nhưng trong thôn có quy củ, đặc biệt là ban đêm không thể một mình đi lại trong thôn, dù sao mấy vị cũng là người lạ, vì tránh những hiểu lầm không đáng có, đành phải ủy khuất mấy vị ."

Lời nói của thôn trưởng quả thật có mấy phần đạo lý, Thiên Nguyệt Thần cũng đồng ý.

"Vậy thì phiền toái thôn trưởng ."Thiên Nguyệt Thần vừa nói vừa dùng tay ra hiệu, một minh vệ dâng lên trăm kim tệ: "Đây là chút lòng thành, mong người trong thôn chiếu cố."

Vốn cho rằng thôn trưởng sẽ nhận lấy, nhưng Thiên Nguyệt Thần hơi bất ngờ, thôn trưởng cư nhiên cự tuyệt.