Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 32: Nam tử

Thiên Nguyệt Triệt cười cười, an ủi vỗ vỗ bả vai Nặc Kiệt.

"Đúng rồi, nam tử kia đâu?"Thiên Nguyệt Triệt nhớ tới nguyên nhân Nặc Kiệt ở lại chỗ này, vừa kéo cánh tay Thiên Nguyệt Thần, vừa nói.

"Tỉnh, nhưng là... ."Nặc Kiệt đỏ mặt.

Thật ra da Nặc Kiệt rất trắng, lại phì phì nộn nộn, nhìn qua cũng khả ái.

"Nam tử?"Thiên Nguyệt Thần nghe vậy, nghi hoặc nhìn cánh tay đang kéo cánh tay mình, mới hơn nửa tháng không thấy, tiểu đông tay lại kiếm ra nam tử.

"Hắc hắc."Thiên Nguyệt Triệt ý đồ lừa gạt qua cửa, nhưng nhìn đôi mắt hắc sắc của Thiên Nguyệt Thần dừng trên người hắn, biết nam nhân này sẽ không bỏ qua cho hắn như vậy, cho nên phải nói chuyện đã trải qua từ đầu tới đuôi cho y biết.

Bàn tay to nắm chặt tay hắn, thanh âm trầm thấp ẩn chứa tức giận nghiêm trọng: "Ngươi cư nhiên dám đơn độc theo dõi người khác, Thiên Nguyệt Triệt, ai cho ngươi lá gan lớn vậy?"

"Ta... ."Biết nam nhân là lo lắng cho hắn, nhưng Thiên Nguyệt Triệt cảm giác mình không còn mặt mũi, xoay người nhìn ra phía sau, Đàn và Đàn Thành diện vô biểu tình.

Mà Liệt La Đặc bởi vì thân thể còn yếu nên ở lại hoàng cung tĩnh dưỡng.

Sau đó lại nhìn nam nhân đang tràn đầy tức giận, Thiên Nguyệt Triệt lấy lòng ôm thắt lưng nam nhân: "Phụ hoàng... ."

Nếu như không an ủi nam nhân tốt, sau này đừng nghĩ lại được ra ngoài một mình, mặc dù Thiên Nguyệt Triệt cũng không định ra ngoài một mình.

Hừ... Thiên Nguyệt Thần mặt lạnh đi vào trong phòng, song tình huống bên trong lại khiến y nhíu mày: "Đây lại là chuyện gì?"

Chỉ thấy người ở bên trong giống như xác ướp bị trói ở trên giường, mà cái đầu lâu kia đang dương dương đắc ý ngồi ở trên thân nam tử.

Nghe thấy thanh âm của y, quay đầu nhìn thấy Thiên Nguyệt Triệt, Thủ Điện Đồng mừng rỡ từ trên giường chạy vội xuống: "Tiểu đệ đệ... ."

Mặc giá y hồng sắc trên người, Thủ Điện Đồng hướng phía Thiên Nguyệt Triệt nhào tới.

Thân thể Thiên Nguyệt Triệt chợt lóe, trốn ra sau lưng nam nhân, lúc này nếu để cho Thủ Điện Đồng tới gần, Thiên Nguyệt Triệt biết nam nhân này sẽ còn tức giận lớn hơn nữa.

"Buông ta ra... ."Trên giường truyền đến thanh âm kháng nghị suy yếu của nam tử kia.

"Nặc Kiệt, bổn điện hạ nói ngươi chiếu cố hắn thật tốt mà?"Chẳng lẽ chiếu cố lên trên giường sao? Không thể nào, Nặc Kiệt là thái giám a, chẳng lẽ là giả? Đầu óc Thiên Nguyệt Triệt có chút loạn cả lên.

Nhìn ánh mắt không ổn định của Thiên Nguyệt Triệt, Thiên Nguyệt Thần bắt lấy cằm hắn: "Ngươi đang nghĩ loạn thất bát tao cái gì?"