Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 24: Gặp lại

Theo thanh âm, Thiên Nguyệt Triệt quay đầu lại, người đến là nam tử thân hình cao lớn, nhưng là…

Tầm mắt đánh giá dừng lại trên đầu nam tử: “Ngươi là đạo sĩ?” Thiên Nguyệt Triệt nhớ tới hình như tám năm trước hắn cũng biết một đạo sĩ.

Nam tử sửng sốt, khóe miệng có chút cười: “Nơi này không phải là chỗ nói chuyện, nếu công tử không để ý, có thể dời bước hay không?”

Ba người đi tới một chỗ vắng vẻ.

“Tại hạ Hào Thanh, không biết công tử xưng hô thế nào?” Nam nhân lễ phép mở miệng.

Núi rừng hoang dã mặc dù không một người, nhưng cả người nam tử lộ ra một cỗ chánh khí, khiến Thiên Nguyệt Triệt nhìn phi thường thư thích: “Xa.” Thiên Nguyệt Triệt đơn giản nói.

“Nguyên lai là Xa công tử.” Nam tử có điều lĩnh ngộ: “Vừa rồi cũng may Xa công tử kịp thời thu tay lại, nếu không tiếp tục sẽ ảnh hưởng tới tâm mạch của Xa công tử.” Hào Thanh phi thường bội phục thân thủ của Thiên Nguyệt Triệt, có thể cùng bốn người kia giằng co lâu như vậy, xem ra tu vi của thiếu niên này cực cao.

Hơn nữa, cho dù lúc này mái tóc dài của Thiên Nguyệt Triệt là mạch sắc, nhưng lúc cùng bốn người kia c giằng co, hắn có thể thấy rõ, đó là một đầu tóc dài hắc sắc.

“Đạo trưởng biết những đồ vật tà môn kia sao?” Thiên Nguyệt Triệt tò mò, hắn đã thấy không ít bảo bối k, nhưng đồ kỳ lạ như vậy là lần đầu thấy.

“Xin lỗi, về vật kia bần đạo không thể cho biết, nhưng không biết tại sao Xa công tử lại phải xông vào tòa nhà kia?” Hào Thanh vẻ mặt thành thực, khiến người ta không để ý lời của hắn.

Thiên Nguyệt Triệt suy tư trong chốc lát, tiếp tục nói: “Tòa nhà kia không thể đi vào sao?”

Ách?

Hào Thanh phát hiện cách nói của mình quả nhiên không dùng được: “Công tử không nên hiểu lầm, chẳng qua là… .” Nói đến một nửa lại phát hiện có mấy lời không thích hợp nói với cùng ngoại nhân, cho nên Hào Thanh có chút xấu hổ vò vò đâu.

“Không sao.” Lúc này Thiên Nguyệt Triệt phát hiện vị đạo sĩ này cũng sắc sảo, không đưa thông tin cho người khác ngay từ đầu, có chút thú vị: “Hai tháng trước bằng hữu của ta vào tòa nhà này, nhưng trong hai tháng liên tục không có tin tức của hắn, cho nên mới xông vào muốn tìm đến tột cùng, tìm rất nhiều địa phương nhưng không tìm được bóng dáng bằng hữu, đi một lúc thì tới giếng cạn bên cạnh.”

“Như vậy a.” Hào Thanh suy tư, rốt cục vẫn không thoát khỏi lương tâm: “Ngày mai đại sư huynh của ta sẽ đến Lạc thành, chờ Đại sư huynh của ta thu vật kia, Xa công tử có thể tới nhìn, có người công tử muốn tìm hay không.”

Thiên Nguyệt Triệt cười nói cảm tạ, cáo biệt Hào Thanh, Thiên Nguyệt Triệt trở lại Thổ Kỳ thế gia.