Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 20: Thổ Kỳ gia

Còn chưa đi đến chỗ Thổ Kỳ lão nãi nãi, đã nghe tiếng la khóc, nghe thanh âm cũng biết thân thể người nọ thập phần khỏe mạnh.

"Lão nãi nãi tựa hồ khóc vô cùng thương tâm." Thiên Nguyệt Triệt trêu ghẹo.

"Ách, hắc hắc... ." Thổ Kỳ Dịch Nhân cười có chút khó xử, "Bởi vì nãi nãi rất thương ta, cái kia, nhà của chúng ta đã thành thói quen, nãi nãi thường xuyên như vậy ." Cũng không phải là rất thường xuyên, trên căn bản nếu hắn không đi thỉnh an, nãi nãi vừa khóc vừa nháo đòi thắt cổ.

"Nương, ngươi náo đủ rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút." Cửa phòng truyền tới thanh âm bất đắc dĩ của trung niên nam tử, nghe một tiếng này nương cũng biết, trung niên nam tử kia sắp bạo phát.

"Đại thiếu gia trở về... Đại thiếu gia trở về... ." Hạ nhân ở cửa thấy bóng dáng Thổ Kỳ Dịch Nhân xuất hiện, tất cả đều hưng phấn kêu lên.

Đại thiếu gia trở về đại biểu rốt cục bọn họ có thể thoát nạn.

Không chỉ là hạ nhân, ngay cả những người ở trong phòng an ủi lão nãi nãi cũng buông lỏng.

Cửa phòng lão nãi nãi mở rộng ra, trong phòng, tất cả người nhà lớn nhỏ cơ hồ đều đến đủ, theo Thổ Kỳ Dịch Nhân xuất hiện, bóng dáng Thiên Nguyệt Triệt cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, nét mặt vốn buông lỏng đổi lại tò mò.

Thổ Kỳ Dịch Nhân sung sướng kéo tay Thiên Nguyệt Triệt, không coi ai ra gì chạy thẳng tới trước mặt lão nãi nãi: "Nãi nãi, đây là bằng hữu của tôn nhi."

Đối với sự vui vẻ của Thổ Kỳ Dịch Nhân, hai mắt lão nãi nãi lại càng tỏa sáng nhìn chằm chằm Thiên Nguyệt Triệt, thậm chí quên vừa rồi mình còn đang khóc nháo, "Oa nhi thật xinh đẹp, đây là hài tử của gia đình nào, sao chưa từng gặp qua?"

Nói xinh đẹp là cách nói vô cùng thân thiết của trưởng bối đối với vãn bối, nếu không với bề ngoài của Thiên Nguyệt Triệt không thể dùng hai chữ xinh đẹp để hình dung.

"Nãi nãi hảo, vãn bối là người ngoại hương, nghe nói cuộc so tài thực thần sắp diễn ra, cho nên đến đây Lạc thành tham gia náo nhiệt." Thiên Nguyệt Triệt khéo léo nói.

Lão nãi nãi là người thông minh bực nào, Thiên Nguyệt Triệt hơi giữ ý, bà liền biết người này không đơn giản, người ta không muốn nói rõ lý do, bà cần gì phải làm người khác khó chịu.

Bất quá không phải người nào cũng giống như lão nãi nãi nhanh chóng phát hiện, lúc này Thổ Kỳ Dịch Nhân được sủng ái khiến người khác không thoải mái.

"Ta nói, đại ca, ngươi đừng có kiểu ai cũng xem là bằng hữu, ba ngày hai lần nhặt người lưu lạc về nhà, Thổ Kỳ gia phải không sợ bị ăn hết, nhưng biết đâu người ta không sạch sẽ, lây bệnh cũng không tốt." Nói chuyện là một nữ nhân mang theo khinh thường và ghen tỵ, người nọ là muội muội của Thổ Kỳ Dịch Nhân, Thổ Dịch Liên Nhân, là do đại phu nhân của Thổ Kỳ lão cha sở sinh, là một đại tiểu thư được nuông chiều.

Thật ra năm đó Thổ Kỳ lão cha cùng đại phụ nhân khá ân ái, ba năm mà đại phu nhân vẫn chưa sinh, Thổ Kỳ lão gia gia vừa bệnh nặng liệt giường, muốn ôm tử tôn nên thúc giục hắn.