Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 17: Mỹ nhân

" Đương nhiên không sợ." Thị giả ưỡng ngực nói, "Cuộc so tài thực thần mười năm cử hành một lần đã khiến bách tính nước ta đưa mắt mong đợi, nếu như có người trong danh sách dự thi xảy ra việc ngoài ý muốn, cuộc so tài thực thần sẽ bị lui đến l0 năm sau, mọi người không thể nào đợi thêm lâu như vậy."

Thiên Nguyệt Triệt nghiêng tai lắng nghe, "Như vậy cũng là một phương pháp tốt." Huống chi ở thế giới này, tuổi thọ của con người rất dài, Liệt La Đặc không tham gia cuộc so tài thực thần lần này, hắn có thể hiểu, y vốn là loại người không quan tâm danh lợi, địa vị, nếu như quan tâm, một cái danh thực thần kia không quan trọng bằng danh xưng ngự trù phụ hoàng ban.

Cái hắn lo lắng là chuyện khác.

Hồi Giác thế gia

Đàn Thành dựa theo chỉ dẫn đi tới trước đại môn Hồi Giác thế gia, trước cửa là hai tượng sư tử đá hùng vĩ cao lớn vô cùng, bốn thị vệ giữ cửa chia ra đứng hai bên đại môn.

Có lẽ đã thấy nhiều trong hoàng cung hoa lệ, hai tượng đá lớn cũng không là cái gì, Đàn Thành xuống ngựa đi lên bậc thang.

"Người nào?" Bốn đại hán nhìn chằm chằm Đàn Thành, trong đó một người mặt không chút thay đổi nói.

"Ta là bằng hữu của Liệt La Đặc ở đế đô, ta tìm hắn."

Đàn Thành vừa nói ra, bốn đại hán hai mặt nhìn nhau, "Ngươi chờ chốc lát."

"Cái gì, người ở đế đô đến?" Hồi Giác • Khinh Liệt cau mày, sao hắn không thu được chút tin tức nào, chẳng nhẽ bên Phỉ Bỉ Na thành đã xảy ra chuyện?

"Vâng, vừa rồi thị vệ giữ cửa báo lại." Quản gia nhìn qua là một tiểu nhân vẻ mặt chanh chua, trên trán tràn đầy toan tính.

"Biết người tới là ai không?" Rốt cuộc là mời vào mới tốt, hay là đuổi đi mới tốt? Mời vào hẳn có chút nguy hiểm tồn tại, nếu như đuổi đi lại càng khiến người ta hoài nghi, cuộc so tài thực thần đã ở trước mắt, hắn không thể để cho bất luận kẻ nào phá hủy mơ ước xưng bá thực thần giới.

"Người tới là một nam nhân cao lớn, nhìn qua phi thường trầm ổn." Theo thị vệ giải thích là như vậy, quản gia đã ở cửa nhìn qua vài lần.

"Chỉ có một?" Làm sao có thể, mặc dù không cách nào xác định rốt cuộc là bao nhiêu người đến, nhưng nghe nói lục điện hạ cũng đi theo, "Không có thiếu niên mười mấy tuổi sao?" Trong truyền thuyết, tiểu điện hạ của Mạn La đế quốc có một dung nhan tuyệt thế, mái tóc dài thủy phấn tới eo, thiếu niên như vậy hẳn là dễ dàng nhận biết.

"Bẩm nhị thiếu gia, chỉ có một." Quản gia xác định.

"Chỉ có một?" Hồi Giác • Khinh Liệt suy tư, không biết trong hồ lô đối phương bán dược gì gì, cũng không thể dễ dàng kết luận, "Quản gia, ngươi thấy nên làm như thế nào?"

"Nhị thiếu gia, cuộc so tài thực thần không thể bị trễ nải, dứt khoát hoặc là không làm... ." Trong mắt quản gia hiện lên sự ngoan độc.

"Không được." Hồi Giác • Khinh Liệt biết ý tứ của hắn, "Cho dù trước cửa có bao nhiêu người, nhưng chắc chắn tiểu điện hạ đã đến Lạc thành, nếu như hắn ở Lạc thành xảy ra điều gì ngoài ý muốn, bệ hạ sẽ không dễ dàng bỏ qua, cho nên giải quyết là không thể thực hiện được ."