Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 15: Tới

Nghe câu hỏi của Thiên Nguyệt Triệt, Đàn sững người một chút: “Chủ tử không biết tối hôm qua xảy ra chuyện gì sao?”

Làm sao có thể, ngày hôm qua lúc bọn hắn tìm được chủ tử, chủ tử té xỉu trên đất, toàn thân có rất nhiều vết thương, khóe miệng còn chảy máu tươi.

Quanh thân đều là dấu vết đánh nhau, không khí lưu động xung quanh cũng hỗn độn, đặc biệt là mái tóc hắc sắc dài tới gót chân, trong lòng có rất nhiều vấn đề muốn hỏi.

Nhưng làm thuộc hạ, đây là chuyện ngoài quyền hạn và trách nhiệm của nàng, không ngờ sáng nay tỉnh lại, chủ tử cư nhiên không nhớ rõ chuyện tối hôm qua, bi ai a, trong lòng Đàn buồn bực nói thầm.

“Không, ta chỉ nhớ một chút, từ phòng giam đi ra, sau đó đến nơi này, tiếp theo ta đuổi theo mùi hương nào đó, sau đó ta đụng phải một nam nhân xa lạ, nhưng là… Nhưng nam nhân kia có hình dáng ra sao, ta tựa hồ không nhớ một chút nào.” Thiên Nguyệt Triệt đè huyệt thái dương, đây là chuyện gì?

Nhưng thật ra cũng không phải là không nhớ một chút nào, hắn nhớ kỹ ánh mắt của nam nhân kia, trong ánh mắt mang theo hận cùng sát ý.

“Chủ tử, chuyện gì phát sinh bọn ta cũng không rõ ràng, ta cùng Đàn Thành đuổi theo sau khi không thấy bóng dáng chủ tử, bọn ta không cách nào xác định chủ tử ở đâu, cho nên không dám vọng động, khi thấy ngũ thải quang trụ, mới đuổi tới, lúc chúng ta chạy tới chỉ phát hiện chủ tử nằm trên mặt đất, bên cạnh cũng không có người nào.” Đàn kể chi tiết, nhưng chỉ nhìn thấy thần sắc mê mang của Thiên Nguyệt Triệt, thật sự rất không yên tâm: “Chủ tử, ngươi… Ngươi không sao chứ?”

Thanh âm lo lắng không tự chủ được.

Thiên Nguyệt Triệt khóa chặt chân mày: “Không có chuyện gì, có thể là trong khoảng thời gian ngắn trong đầu quá rối loạn, ngươi giúp ta mặc y phục, thuận tiện đỡ ta đi ra ngoài đi dạo một chút.”

Đầu hỗn loạn mà không có chút đầu mối nào cần được thoải mái một chút, không khí trong lành trong rừng trúc vừa lúc có thể bổ sung năng lượng.

Một thân huyền y làm tôn lên khí chất xuất trần của Thiên Nguyệt Triệt, chẳng qua là sắc mặt có chút không tốt, nhìn qua phi thường tiều tụy, mở cánh cửa ra, Thiên Nguyệt Triệt tự bước đi, Đàn đi theo bên cạnh, sợ Thiên Nguyệt Triệt đột nhiên ngã xuống, bởi vì lúc này nhìn qua, chủ tử thật sự rất cần người chiếu cố.

Mặc dù bình thường cũng liên tục chiếu cố chủ tử, nhưng giờ phút này Thiên Nguyệt Triệt khiến nhiều người cảm thấy thân thiết, mà không là lục hoàng tử Mạn La đế quốc cao cao tại thượng.

“Nơi này chính là nơi các ngươi phát hiện được ta sao?” Thiên Nguyệt Triệt cẩn thận nhìn chung quanh một chút, dấu vết đánh nhau vẫn rõ ràng như thế, từ dấu vết lưu lại có thể thấy được khi đó đánh nhau kịch liệt đến cỡ nào, nhưng bất kỳ một cảnh tượng nào cũng không khơi dậy trí nhớ của Thiên Nguyệt Triệt.

“Vâng, thuộc hạ cùng Đàn Thành phát hiện chủ tử tại nơi này.” Đàn chỉ vào vị trí mặt đất Thiên Nguyệt Triệt đã từng nằm, nói: “Bất quá… .” Đàn do do dự dự, có mấy lời không biết nên nói hay không.