Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 13: Đối chiến

Thiên Nguyệt Triệt không lên tiếng, mọi người cũng không dám lên tiếng, chỉ lẳng lặng chờ, trong khoảng thời gian ngắn bốn phía chỉ nghe tiếng hít thở nồng đậm.

Cho đến khi đầu thành vệ trưởng mỏi đến không chịu được nữa, Thiên Nguyệt Triệt mới mở miệng nói: "Đứng lên đi."

"Vâng." Thành vệ trưởng từ trên mặt đất đứng lên, bởi vì quỳ quá lâu mà suýt té lăn trên đất, đồng thời Thiên Nguyệt Triệt cũng giải trừ thuật đông chân cho những người chung quanh.

"Ngươi mang những người này trở về đi, bổn điện hạ cũng muốn lên đường ." Sau đó vung tay lên, Thiên Nguyệt Triệt ý bảo Đàn Thành mang lão nhân lên, rất nhiều chuyện hắn vẫn không rõ ràng lắm, lúc đầu hắn cho rằng đối phương vì chuyện của Liệt La Đặc mà tìm cách khiến hắn lùi lại hành trình, nhưng hôm nay ngẫm lại lần nữa, sợ rằng không đơn giản như thế, đối phương đặc biệt nhằm vào hắn, nhưng tựa hồ lại có chút khó hiểu.

"Vâng, thu đội." Thành vệ trưởng cung kính hành lễ, xoay người rời đi.

"Trở lại." Thiên Nguyệt Triệt bỗng nhiên mở miệng, thành vệ trưởng tiến lên chờ chực Thiên Nguyệt Triệt: "Nếu như thành quản hỏi ngươi, ngươi nên trả lời thế nào?"

Thành vệ trưởng sửng sốt, hiển nhiên không ngờ Thiên Nguyệt Triệt sẽ hỏi vấn đề này, nhưng vấn đề mà Thiên Nguyệt Triệt hỏi cũng là một vấn đề khó khăn, nên trả lời thế nào mới không đắc tội điện hạ. Trong phút chốc thành vệ trưởng nghĩ tới rất nhiều phương án, nhưng có vẻ không có một phương án nào hữu hiệu, hắn không biết suy nghĩ của điện hạ, đối với tiểu điện hạ trong lời đồn lần đầu tiên gặp mặt này, hắn không hiểu, chẳng qua là tin đồn nhảm vô cùng nhiều, đều nói tiểu hoàng tử là nhi tử bệ hạ sủng ái nhất, tính cách quái dị lại trương dương (nói toạc).

Nhưng hắn thấy không phải như thế, thiếu niên này có khí chất cao quý, năng lực của hắn hiếm người có thể bì kịp, trí tuệ của hắn toàn diện, người như vậy tương lai nhất định là Mạn La đế vương.

Không không không, hắn nghĩ quá xa , hôm nay hắn nên suy nghĩ phải trả lời vấn đề của tiểu điện hạ thế nào.

"Thế nào? Rất khó trả lời?" Thiên Nguyệt Triệt nhìn nét mặt thành vệ trưởng biến đổi liên tục.

"Không, hồi điện hạ, nếu thành quản đại nhân hỏi, hạ quan sẽ thành thật trả lời." Bằng tính cách của hắn, chắc chắn thành thật trả lời, đương nhiên hắn cũng biết chuyện gì nên nói, chuyện gì không nên nói.

Thiên Nguyệt Triệt gật đầu, thật ra hắn muốn thành vệ trưởng có gì nói nấy, hắn muốn xem động tác kế tiếp của đối phương.

Đợi thành vệ trưởng rút lui, Thiên Nguyệt Triệt chuyển hướng Đàn Thành: "Làm hắn tỉnh, ta có lời hỏi hắn."

"Vâng." Đàn Thành kéo lão nhân trên mặt đất, sau đó tay run lên: "Chủ tử, hắn... ." Sắc mặt Đàn Thành cực kỳ không tốt, Thiên Nguyệt Triệt vừa nhìn liền biết.

"Hắn đã chết." Những lời này không phải là nghi vấn mà là khẳng định.