Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 12: Lão nhân

"Nhưng là... ." Nụ cười bên môi Thiên Nguyệt Triệt càng sâu, nhìn ánh mắt khó hiểu của ba người chung quanh, Thiên Nguyệt Triệt tiếp tục nói: "Các ngươi nhìn chân lão nhân gia."

Chân? Có ý gì?

Đàn cùng Đàn Thành song song đem tầm mắt dời về phía chân lão nhân gia, ngay cả lão nhân gia cũng nghi ngờ chân mình, chân của hắn cùng thể lực của hắn có quan hệ gì, nhưng lúc tầm mắt dời xuống nhìn chân mình, trong phút chốc cái gì cũng hiểu rõ.

"Ngươi đã sớm phát hiện phải không?" Lão nhân vốn khom lưng nhất thời đứng thẳng, thanh âm thuần hậu không còn hữu khí vô lực, ánh mắt hữu thần cũng bắt đầu sắc bén.

Đây là tình huống gì?

Đàn cùng Đàn Thành không thể lý giải nổi.

"Chủ tử, đây là... ?" Trong thời gian ngắn Đàn không kịp phản ứng, thái độ của lão nhân biến hóa cũng quá nhanh đi.

"Đàn, ngươi nhìn chân của hắn, giày cũng dính đầy bùn đất, từ đó có thể thấy được hắn đã đi rất nhiều lộ trình, hơn nữa bùn đất trên giày còn ướt, cũng có thể thấy được hắn vừa mới trở lại." Hai mắt Thiên Nguyệt Triệt nhìn chằm chằm lão nhân gia, nói từng câu.

"Kia có thể nói rõ cái gì?" Đàn vẫn không rõ, chủ tử nói chuyện không thể nói trực tiếp một chút sao?

"Đương nhiên đó là cái khác biệt, một người đang vội vàng trở lại, nếu như trên giày dính nhiều bùn đất, sao quần của hắn có thể sạch như vậy, đại thúc, ngươi nói đúng hay không?" Thiên Nguyệt Triệt lộ vẻ mỉm cười, có ý khác hỏi.

"Cho là ngươi nói đúng, cũng không thể chứng minh cái gì, ta có thể đổi y phục sau khi trở về." Lão nhân xem thường lời nói của Thiên Nguyệt Triệt.

Thiên Nguyệt Triệt vẫn duy trì nụ cười như cũ: "Bởi vì sắc trời quá muộn, nên nhìn không rõ lắm quang cảnh trong phòng nhỏ, nhưng vừa rồi đẩy cửa vào ta phát hiện cánh cửa gỗ này có dính một chút hồ, hẳn là mới lợp mái che, hơn nữa mùi cửa gỗ nói cho ta biết, cái cửa này vừa mới làm, là ai lại tạo phòng ốc nơi thâm sơn rừng hoang này, ta vẫn cảm thấy rất kỳ quái."

"Cửa bị hỏng, đổi lại mới cũng không có gì a, không khí trong núi sâu rất tốt, rất thích hợp cho lão nhân dưỡng già, cũng không có gì kỳ quái." Mặc dù nghe chủ tử giải thích, đúng là có rất nhiều điểm đáng ngờ, nhưng mà những điểm đáng ngờ này đều có thể lý giải, Đàn vẫn có chút không rõ.

"Không tệ, những thứ này chỉ là một phương diện, nhưng Đàn, ngươi phải nhớ kỹ nếu như chỉ là trùng hợp, như vậy sự trùng hợp cũng thật khéo, là có người cố ý an bài. Vừa rồi ta tiến lên đỡ lấy tay phải đại thúc, đây là quán tính, người bình thường có thói quen đứng ở bên phải người khác, nhưng lúc ta đỡ đại thúc, lại phát hiện đại thúc chỉ dùng tay trái cầm thức ăn, bởi vậy có thể thấy được đại thúc thuận tay trái.

Nhưng các ngươi nhìn cái bánh bao này, cái bánh bao này chắc chắn do người thuận tay phải làm ra, bởi vì dùng tay phải và tay trái, bánh bao sẽ có nếp uốn trái ngược.

Hơn nữa mới vừa rồi lão nhân cũng thừa nhận, những thứ này đều là hắn làm, đây không phải là tự mâu thuẫn sao?

Sau đó nhớ tới phòng giam kia, mặc dù ta không ở lâu, nhưng ta cảm giác mùi vị dị thường rõ ràng."

"Nghe chủ tử nói như thế, mới đầu ta cũng không cảm thấy gì, bây giờ mới cảm thấy, mùi bên trong rất đặc biệt, làm cho tâm tình người ta cũng sảng khoái." Đàn xem tình hình của gian phòng, mới phát hiện tựa hồ có mùi vị nhàn nhạt như Thiên Nguyệt Triệt nói.