Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 11: Phòng nhỏ

Ha ha...

Đột nhiên Liệt La Đặc mở nụ cười sảng lãng, nghe tiếng cười của hắn trung khí mười phần, một chút cũng không có bộ dáng bi thương.

"Ngươi cười cái gì? Là tuyệt vọng chỉ có thể dùng cười để che dấu sao?" Hồi Giác • Khinh Liệt vì Liệt La Đặc đột nhiên phát ra tiếng cười mà cảm thấy kinh ngạc, sau đó tìm một lý do thích hợp giải thích cho chính mình.

"Thế nào, chẳng lẽ ngay cả cười ta cũng bị cấm sao?" Liệt La Đặc lại khôi phục nét mặt như cũ, chuyện mới vừa rồi phảng phất như chưa từng có, nhưng sự bi thương trong mắt của hắn khiến đối phương xem không hiểu.

"Ngươi muốn cười thì cứ cười, dù sao thời gian cười của ngươi cũng không nhiều, tuy huynh đệ chúng ta tranh chấp, ta chưa đến mức tước đoạt đi quyền lợi tự do cười của ngươi." Hồi Giác • Khinh Liệt nói xong xoay người rời đi.

Nhìn bóng dáng của hắn dần dần biến mất ở trước mắt, rốt cục Liệt La Đặc nhịn không được mà than thở, nếu như chuyện này không liên quan đến chủ tử, hết thảy tựa hồ còn có đường sống, nhưng bây giờ đã chậm.

Hồi Giác • Khinh Liệt động tới tiểu điện hạ tôn quý nhất của Mạn La đế quốc a, đừng nói chủ tử sẽ không bỏ qua hắn, người nam nhân kia cũng tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào động vào chủ tử.

Sống chung tám năm, có một số việc mặc dù không cần nói rõ, nhưng quan hệ giữa chủ tử cùng người nam nhân kia bọn họ cũng rõ ràng, là tình cảm như thế nào mới có thể vượt qua huyết thống, vượt qua cấm kỵ, vượt qua luân thường.

Mà phần tình cảm này người bình thường sao có thể thừa nhận ra miệng, nhưng bọn họ có thể, mắt thấy hết thảy bọn họ đều có thể.

"Chủ tử, đã đến buổi tối, tại sao bọn họ còn chưa thả chúng ta, rốt cuộc bọn họ đang giở trò quỷ gì?" Đàn một cước đá vào chiếu, chẳng lẽ phải ở nơi lạnh lẽo này qua đêm sao?

"Nếu bọn họ không muốn thả chúng ta, chúng ta trực tiếp đi là được." Thiên Nguyệt Triệt mỉm cười mở miệng, có lẽ địch nhân đang hy vọng bọn họ vượt ngục.

"Thật sao?" Nghe Thiên Nguyệt Triệt nói, Đàn hai mắt tỏa sáng: "Chủ tử chuẩn bị hành động sao?"

"Đương nhiên ngươi cũng có thể ở lại chỗ này." Thiên Nguyệt Triệt hai tay đề khí vận công, để cho toàn bộ năng lực của thủy linh tử tập trung ở trên tay, vách tường vôi từ từ dung nhập một lượng dưỡng khí lớn, dưỡng khí hòa tan đất đai, một mảnh tường kia không tiếng động thiếu đi một nửa.

Từ tường bên trong xuyên ra, phía ngoài là một rừng cây, tới lúc đến sát mới biết rừng cây ở khá xa, nhìn từ cửa trước cùng cửa sau khác biệt rất lớn.

"Chủ tử, làm sao bây giờ?" Đàn đề cao cảnh giác quan sát bốn phía.