Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 6: Dược vị (mùi thuốc)

Thiên Nguyệt Triệt trước xoay người hướng phía mọi người gật đầu, sau đó bước ra cánh cửa: "Thả hắn đi."

"Chủ tử." Đàn bất mãn kêu lên.

Đàn Thành cũng không hỏi lý do, nếu Thiên Nguyệt Triệt nói thả người, vậy thì thả người.

"Nên khoan dung độ lượng một chút." Thiên Nguyệt Triệt thảnh thơi mở miệng, cũng buồn cười nhìn Đàn.

Mới là lạ, Đàn khẽ bĩu môi, nhỏ giọng nói, chủ tử tuyệt đối không phải người dễ dàng bỏ qua như thế, ta không phạm ngươi, nếu ngươi phạm ta, ta bắt ngươi trả gấp mấy trăm lần.

"Thế nào? Không tin? " Thấy Đàn đang lẩm bẩm, Thiên Nguyệt Triệt khiêu mi nhìn nàng.

"Thuộc hạ không dám." Cho dù thật sự không tin cũng tuyệt đối không thể nói, Đàn ai oán nhìn Thiên Nguyệt Triệt.

"Tiểu thiếu gia." Nặc Kiệt thở hổn hển, tiếng kêu từ một bên truyền đến, sau đó thấy hắn đổ mồ hôi chạy đến.

Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu, người này thật đúng là thú vị vô cùng.

Bốn người trở lại khách điếm đã là chín giờ, đi tới, quẹo sang, liếc thấy trên hành lang phòng cách vách có thị vệ coi chừng, xem cách ăn mặc chính là thuộc hạ của lam y nam tử kia.

Bảo vệ ngay cả giọt nước cũng không lọt, nhìn bộ dáng lam y nam tử kia thật không giống người bình thường, hơn nữa còn có thể ngửi thấy vị thuốc nhàn nhạt.

Trở lại gian phòng, Thiên Nguyệt Triệt sai thị giả chuẩn bị nước ấm đổ vào dục dũng, chỗ tiện lợi nhất của phòng hảo hạng chính là mỗi gian phòng đều có dụng cụ tắm rửa.

Nhìn thị giả muốn đi, Thiên Nguyệt Triệt lên tiếng: "Tiểu ca, sao trong gian phòng này lại có vị thuốc vậy? Chẳng lẽ lúc trước gian phòng này có bệnh nhân ở, ngươi ngửi thấy vị thuốc cùng không tẩy đi, không phải bệnh nhân trong phòng này xảy ra chuyện gì chứ?"

"Khách nhân, ngài đa tâm, gian phòng này rất tốt, không có vấn đề gì." Thị giả khép hai chân lại, hai tay vòng ở phía trước, cúi người lễ phép nói.

"Nga, thật sao? Nhưng ta vẫn có chút không yên lòng, ta thấy ngươi nên đổi phòng cho chúng ta, các ngươi mở khách điếm cần phải thỏa mãn nhu cầu hợp lý của khách nhân." Thiên Nguyệt Triệt nhàn nhạt nói, giọng điệu phi thường định đoạt, khiến thị giả không có đường lui.

"Này... ." Thị giả có chút khó xử , bởi vì hôm nay là hội hoa đăng mỗi năm một lần, thêm cả hội chùa, cho nên Phỉ Bỉ Na thành có rất nhiều du khách từ xa đến, huống chi phòng hảo hạng vốn không nhiều, lại muốn bốn gian phòng sát nhau càng thêm khó, chắc chắn rằng Thiên Nguyệt Triệt đang gây áp lực cho bọn hắn.

"Nếu như không được, chúng ta đây không thể làm gì khác hơn là trả phòng, mặc dù thời gian không còn sớm, nhưng thành lớn như vậy cũng không thiếu khách điếm có phòng thượng đẳng, hơn nữa bọn ta không thiếu tiền." Thiên Nguyệt Triệt vừa nói vừa đứng dậy khỏi ghế, cố ý làm bộ thu thập hành lý.

"Đừng đừng đừng... ." Thị giả liên tiếp nói, nhanh chóng tiến lên kéo Thiên Nguyệt Triệt, song tay chưa kịp chạm vào y phục Thiên Nguyệt Triệt, đã thấy bóng dáng Thiên Nguyệt Triệt cách xa hắn một chút.

Thị giả suýt nữa ngốc lăng, ở chỗ này thị giả đều biết một số quyền cước, nhưng động tác của Thiên Nguyệt Triệt nhanh đến mức hắn không thấy được một chút.