Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 3 - Chương 4: Tên thành từ đâu tới

Phanh...

Kiếm cách hắc y nam nhân khoảng một cm thì ngừng lại, cũng không phải là Đàn Thành dừng lại, mà là tay phải cầm kiếm của hắc y nam nhân xoay chuyển, kiếm của Đàn Thành bị ngăn cản.

Thân thủ quá nhanh, hoàn toàn không nhìn được động tác hắn xuất kiếm, Đàn Thành kinh ngạc.

Thân thủ hai người cũng rất nhanh, thậm chí người chung quanh cũng không thấy rõ động tác.

"Đàn Thành, thu hồi kiếm." Thanh âm lạnh nhạt trước sau như một, cho dù Thiên Nguyệt Triệt không thấy rõ động tác phía sau, cũng liệu đến bảy phần, hơn nữa từ tiếng hít thở dần dần nặng nề của Đàn Thành cũng hiểu được kết quả.

"Vâng." Kiếm đảo một vòng trên không trung, rơi vào vỏ kiếm.

Đối phương tiếp tục hướng phía mục tiêu của mình đi tới, ai cũng chưa từng nhìn lẫn nhau một cái, chuyện mới vừa rồi phảng phất chỉ là phù dung sớm nở tối tàn.

Nơi ngã tư đường náo nhiệt, đám người đông đúc, nhưng không thay đổi được tâm trạng của mình, Đàn Thành liên tục không thể bình tĩnh, suy nghĩ còn dừng lại ở một khắc kia.

"Lòng của ngươi rối loạn, đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy." Thiên Nguyệt Triệt dừng bước, xoay người nhìn Đàn Thành, mặc dù sa mỏng che đi tầm mắt.

"Khiến chủ tử lo lắng." Đàn Thành có chút áy náy nói.

"Hắn rất mạnh?" Thiên Nguyệt Triệt hỏi.

"Vâng, rất mạnh, có lẽ công lực còn hơn ta mấy tầng." Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cho tới nay hắn chưa bao giờ nói láo.

"Nga? Sát thủ?" Thiên Nguyệt Triệt hồi tưởng cảm giác toàn thân bài xích của hắc y nam nhân vừa rồi, tựa như sát thủ.

"Không, không phải." Đàn Thành suy tư trong chốc lát, người kia cho hắn cảm giác không giống sát thủ: "Sát thủ sẽ không lỗ mãng như vậy, hơn nữa... ."

"Hơn nữa không cảm giác được hắn có sát ý với chúng ta?" Thiên Nguyệt Triệt hỏi ngược lại.

"Vâng, thuộc hạ nghĩ như vậy." Đàn Thành cũng từng là người sống trong bóng tối, mặc dù không phải là sát thủ, nhưng ảnh vệ và sát thủ trên một phương diện nào đó rất giống nhau.