Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 45: Trở về nước

Trên tường hoàng thành, Khánh Trúc dần dần nhìn bóng lưng đi xa, tầm mắt thật lâu không chịu thu hồi.

“Hắn chính là người ngươi liên tục tìm kiếm sao?” Da La Phất Lạp đứng ở bên cạnh Khánh Trúc, hai mắt nhìn chằm chằm hắn.

Khánh Trúc quay đầu lại, tầm mắt đồng dạng dừng trên người Da La Phất Lạp, thật lâu không nói tiếng nào.

Chuyến này đội ngũ mã xa về nước của nhóm người Thiên Nguyệt Thần thập phần khổng lồ, trong xe ngựa hoa lệ là một chiếc giường đôi không lớn không nhỏ, do năm tuấn mã kéo, phía trước là ba con, phía sau là hai con.

Phía sau là nhóm người Thiên Nguyệt Thiên Hâm.

“Sao vậy?” Thiên Nguyệt Thần không rõ, từ lúc rời khỏi Anh Túc đế quốc, tiểu đông tây một mực không nói, chỉ yên lặng nhìn hắn.

Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu tiến vào trong ngực Thiên Nguyệt Thần: “Hắn là ca ca trước kia của ta, vì ta mới đến đây, nếu như nói đã từng có cái gì khiến ta không bỏ xuống được, như vậy chỉ có hắn.”

Thiên Nguyệt Thần không mở miệng, chỉ lẳng lặng nghe, nhưng trong lòng có chút kinh ngạc, cho dù nghĩ tới thân phận người nọ, thế nào cũng không ngờ đó là ca ca mà Triệt nhi đã từng nói đến, là người duy nhất từng đối tốt với tiểu đông tây.

“Hắn tựa hồ không sống vui vẻ, nhưng lại không muốn đi cùng ta.” Giọng nói thương cảm, hai tay nắm chặt y phục Thiên Nguyệt Thần, cho dù là người kiêu ngạo, cũng có lúc yếu ớt.

Thiên Nguyệt Triệt chưa từng nghĩ ca ca sẽ dùng cái gọi là đạo thuật đi theo hắn xuyên tới đây, đầu thai ở Kỳ Lạp Mạnh gia tộc không biết là phúc khí hay là xui xẻo, cũng may ca ca hiểu rất rõ hắn, cho nên mới biết, muốn ở trong biển người mênh mông tìm được hắn, chỉ có dùng đồ thuộc về thế kỷ 21 mới hấp dẫn được, mà bạch phiến là cách nhanh nhất.

Thiên Nguyệt Thần cúi đầu hôn lên tóc Thiên Nguyệt Triệt: “Nếu như Triệt nhi nhớ hắn, bất cứ lúc nào cũng có thể tới thăm hắn, ta nghĩ Da La Phất Lạp không thả hắn ra là có lý do, ta biết Da La Phất Lạp là người kiêu ngạo thế nào, y có thể quan tâm ca ca ngươi như vậy, chắc chắn loại quan tâm này đã khắc sâu trong linh hồn.”

“Ân? Tại sao phụ hoàng khẳng định như thế?” Thiên Nguyệt Triệt ngẩng đầu, hai khuôn mặt dán sát vào nhau.

Thiên Nguyệt Thần thương tiếc hôn lên khuôn mặt Thiên Nguyệt Triệt, cười nhẹ nhàng, bởi vì bọn họ đều là một loại người, trừ phi không yêu, nếu không một khi yêu, sẽ là trọn đời.

Mạn La hoàng cung

Thiên Nguyệt Thiên Hâm vừa rảo bước tiến lên đại sảnh Trữ Phương cung, liền bị Ưu Cơ • Tư Đốn Phất Lai gọi lại.