Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 42: Ẩn ưu

Không có thời gian cho hắn suy nghĩ nên đánh trả hay nên đứng im, băng xuyên trong suốt đã hướng phía hắn, Liệt Hi • Tư Đốn Phất Lai ôm lấy thắt lưng Thiên Nguyệt Thiên Hâm, thân thể lui lại mấy bước, thủy linh tử trong suốt tạo thành lá chắn cản trở băng xuyên của Thiên Nguyệt Thần.

Tu vi ma pháp của hai người đã đạt đến cảnh giới cao nhất, điều khiển thủy linh tử dễ như trở bàn tay.

Thiên Nguyệt Thần cười lạnh, băng xuyên trong suốt biến thành hỏa cầu, chỉ trong chớp mắt, nhãn thần Liệt Hi • Tư Đốn Phất Lai u ám, lui lại mấy bước, Thuỷ lá chắn biến thành lá chắn chữ U, bao vây hỏa cầu, sau đó biến thành hình chữ O, lúc thủy linh tử vỡ ra, hỏa cầu cũng tắt theo.

Song chuyện chưa kết thúc, thủy linh tử vỡ nát lại một lần nữa ngưng kết, giống như ngàn vạn mũi tên vọt tới giữa Liệt Hi • Tư Đốn Phất Lai vàThiên Nguyệt Thiên Hâm.

Đúng lúc này thanh âm nhàn nhạt truyền ra: “Phụ hoàng.”

Thiên Nguyệt Triệt đã mở mắt, hai tay vòng quanh cổ Thiên Nguyệt Thần, nhất thời mũi tên tản ra.

“Đánh thức ngươi.” Thân ảnh quay trở lại ghế ngồi, không nhìn hai người kia một cái. Nhu hòa hỏi hài tử trong ngực.

“Là động tác của phụ hoàng quá lớn.” Thiên Nguyệt Triệt nhàn nhạt chỉ trích: “Nhưng đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy phụ hoàng động thủ.” Mắt Thiên Nguyệt Thần lóe ra mấy tia sáng, đến lúc nào hắn mới đạt tới cảnh giới như phụ hoàng, trong nháy mắt có thể đem linh tử biến ảo.

“Không cần nghĩ quá nhiều.” Bàn tay to nhẹ nhàng xoa xoa sau đầu Thiên Nguyệt Triệt: “Triệt nhi chỉ cần như vậy là tốt rồi.” Tình cảm không phải là gây áp lực cho đối phương, mà là khiến đối phương vui vẻ.

Bởi vì Thiên Nguyệt Triệt lên tiếng, Thiên Nguyệt Thiên Hâm và Liệt Hi • Tư Đốn Phất Lai cũng bình tĩnh trở lại.

“Thể hiện thành ý, Liệt Hi • Tư Đốn Phất Lai, ngày mai xem ngươi tranh tài.” Thiên Nguyệt Thần trực tiếp hạ lệnh, đối phương cũng không có đường cự tuyệt.

Đợi hai người kia ra khỏi phòng, Thiên Nguyệt Triệt nhẹ nhàng đánh một cái lên bả vai Thiên Nguyệt Thần: “Phụ hoàng, vô ý giết bọn hắn, thật sự sẽ dọa người.”

Thiên Nguyệt Thần cúi đầu nhìn Thiên Nguyệt Triệt, sau đó ưu nhã cười: “Chút tình nghĩa này khiến Triệt nhi không nỡ sao?” Bảo bối, ngươi không biết, thật ra ta thật sự muốn giết hắn, phàm là người biết ngươi có liên quan tới thánh linh châu, ta đều muốn giết.

“Không phải.” Thiên Nguyệt Triệt lắc đầu: “Phụ hoàng biết, ta không quan tâm .”