Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 39: Qua lại

Không có?

Ánh mắt nghi ngờ của Thiên Nguyệt Triệt đánh giá Thiên Nguyệt Thần thật lâu, hắn biết phụ hoàng sẽ không lừa hắn, nhưng trên thế giới này ai có thể khiến phụ hoàng tin tưởng giao ra Mạn la lệnh.

Nhìn nét mặt trầm tư của nhi tử bảo bối, Thiên Nguyệt Thần sủng nịch cười, ôn nhu vỗ về mái tóc của tiểu đông tây, bất quá hắn biết nên nhanh chóng cung khai, nếu không chờ đến khi Triệt nhi nổi điên, người khổ sẽ là mình.

“Triệt nhi biết tại sao Nặc Kiệt lại béo như vậy không?” Tìm một vị trí thích hợp ở trên giường, hai người ngồi tại đầu giường bắt đầu hàn huyên.

Thiên Nguyệt Triệt đương nhiên biết Thiên Nguyệt Thần sẽ không vô cớ nhắc tới chuyện này, bởi vậy có thể thấy được Mạn La lệnh ở trên người Nặc Kiệt, bất quá ai có thể nghĩ tới lệnh bài hiệu lệnh quân đội Mạn La đế quốc cư nhiên ở trong tay một tên thái giám.

“Không biết.” Thiên Nguyệt Triệt thành thật lắc đầu, tay nhỏ bé vuốt vuốt cổ áo trên lồng ngực Thiên Nguyệt Thần, đầu tựa vào ngực Thiên Nguyệt Thần, hấp thụ phần ôn nhu chỉ thuộc về hắn.

“Lần đầu tiên ta biết mình là Ám Dạ chi tử là lúc tám tuổi, năm ấy phụ hoàng mang theo ta lên núi săn dã thú, núi hoang không thể so với lâm viên hoàng gia, trong rừng rậm dã thú hung mãnh rất nhiều, ta cùng Nặc Kiệt chẳng biết đã rời khỏi phụ hoàng lúc nào, bằng tu vi ma pháp của ta lúc đó, thế giới này rất khó có cái gì có thể khiến ta để trong mắt.

Triệt nhi biết từ nhỏ sống trong hoàng cung rất khó thấy máu, mà lần đó lên núi săn thú đã thức tỉnh dòng máu Ám Dạ chi tử trong cơ thể ta, lúc ta có cảm giác, máu trong cơ thể đã bắt đầu sôi trào, trong cổ họng khô khan cùng khát vọng đối với máu tươi, ta mới gần tám tuổi khó có thể khống chế.”

“Cho nên phụ hoàng hút máu Nặc Kiệt.” Thiên Nguyệt Triệt hiểu rõ, từ nhỏ Nặc Kiệt lớn lên cùng phụ hoàng, bọn họ là chủ tớ, trên thực cũng là huynh đệ.

“Ân, lúc đó vóc người Nặc Kiệt rất gầy, hắn rất đơn thuần, dòng máu thuần tịnh đem nội tâm điên cuồng của ta dẫn ra, nhưng máu này không kịp với khát vọng của ta, từ đó về sau Nặc Kiệt bắt đầu liều mạng ăn, làm cho mình béo lên, hắn không nói, nhưng ta biết đó là vì ta.” Thiên Nguyệt Thần nói tới đây, thanh âm có một tia xúc động, Thiên Nguyệt Triệt hiểu được tia xúc động kia gọi là cảm động.

“Phụ hoàng trở thành Ám Dạ chi chủ như thế nào?”

“Ha hả.” Nghe được vấn đề của hắn, Thiên Nguyệt Thần bật cười: “Bảo bối, không thể gạt được ngươi cái gì. Ngày ấy máu Ám Dạ trên người của ta sôi trào dẫn phát nguyên tố ma pháp hắc ám, đem ma pháp trong cơ thể ta phát huy đến cực điểm, sau đó ta lâm vào hôn mê, lúc ta tỉnh lại phát hiện mình đang ở nơi xa lạ, khi đó ta mới biết được nguyên lai ta chính là Ám Dạ chi chủ.

Bọn họ nói cho ta biết, ta là Ám Dạ chi chủ chuyển kiếp.”

“Phụ hoàng.” Thiên Nguyệt Triệt ngẩng đầu, tay nhỏ bé vỗ về khuôn mặt Thiên Nguyệt Thần, trong đôi mắt tràn đầy ái luyến.