Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 36: Khát vọng

Phụ tử hai người hai mắt nhìn nhau, vì hiểu suy nghĩ của nhau mà vô cùng kinh ngạc.

Đối với cảnh tượng này Anh Túc quốc chủ Da La Phất Lạp phi thường hài lòng, Da La Phất Lạp từ chủ vị đứng lên, hướng về phía mọi người sắp không chế không được, cười nói: “Mọi người không nên gấp gáp, chúng ta chơi một trò chơi, thế nào?”

Trò chơi? Là cách tìm niềm vui của các quý tộc, đương nhiên không có ai phản đối.

“Không biết bệ hạ muốn chơi như thế nào?” Tầm mắt ham muốn nhìn thiếu niên xinh đẹp trong lồng sắt, thanh âm nói ra cũng có chút khàn khàn, thỉnh thoảng có mấy ánh mắt thổi qua người Thiên Nguyệt Triệt.

Theo tầm mắt của người kia, tầm mắt hướng Thiên Nguyệt Triệt cũng không ít, nếu như lúc này ngồi ở bên cạnh hắn không phải là Thiên Nguyệt Thần, sợ là có người sẽ tấn công hắn.

“Chúng ta là văn nhân, hiển nhiên không sùng bái vũ kỹ, vũ kỹ nên để đến ngày mai, tại ma vũ đại hội, cho nên… .” Da La Phất Lạp nhìn chung quanh: “Như vậy đi, ai có thể lấy ra bảo bối làm cho mỹ nhân hài lòng, trẫm liền tặng bảo bối của Anh Túc đế quốc cho người đó, tất nhiên mỹ nhân cũng sẽ dâng lên.”

Mọi người ngầm hiểu lời của Da La Phất Lạp, đó là thứ mà bọn họ hao hết bao nhiêu vàng cùng dê bò cũng mua không được, hơn nữa chỉ có Anh Túc đế quốc mới có .

Chẳng qua là không phải ai cũng biết .

“Bảo bối gì?” Thanh âm thanh thúy có chút non nớt, đó là tiếng nói đặc biệt của hài đồng, lọt vào lỗ tai của những người đang nổi lên dục vọng lại giống như âm thanh của tự nhiên.

Nghi vấn của Thiên Nguyệt Triệt khiến Da La Phất Lạp sửng sốt, sau đó liền ưu nhã nở nụ cười: “Đều nói tiểu điện hạ Mạn La đế quốc thông tuệ vô song, trẫm thấy cũng không phải là giả.” Những lời này của Da La Phất Lạp cũng chân thật, bởi vì trên thế giới này người dám cùng hắn đấu nhãn không nhiều lắm, mà trong số đó không có người nhỏ tuổi như vậy, Thiên Nguyệt Triệt là người đầu tiên.

Không biết là thật sự thông tuệ hay ngây thơ?