Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 33: Gặp mặt

Đối với vấn đề của Đàn, Liệt La Đặc trả lời vô cùng tỉ mỉ: “Trong rượu tăng thêm hùng hoàng ( >O< đây là một loại khoáng vật có thể làm thuốc, có thể giải độc), cho nên dù là độc xà cũng sẽ không tới gần, phòng hoạ.”

“Xem tiểu tử ngươi lấm la lấm lét, hóa ra không tệ, đồ ăn cũng rất hợp khẩu vị.” Đàn không keo kiệt khen ngợi.

Liệt La Đặc khiêu mi, không cùng nàng so đo, chẳng qua trong lòng có chút buồn bực, hắn sáng sủa đẹp trai như vậy lại bị cho là lấm la lấm lét, thật sự quá oan uổng .

Nhưng Liệt La Đặc cũng không phải là người thành thật, nhìn Đàn, cố ý nói: “Ngươi là một cung nữ bình thường, bản lãnh cưỡi ngựa của ngươi khiến ta thay đổi cách nhìn.”

“Ngươi… .” Trong lòng Đàn vẫn còn sợ hãi nhìn Thiên Nguyệt Triệt, lại chỉ thấy Thiên Nguyệt Triệt đưa lưng về phía bọn họ không có phản ứng, lo lắng trong lòng nhất thời để xuống.

Trong lòng Liệt La Đặc cười nhẹ, đem phản ứng của Đàn thu vào trong mắt, cả hắn cũng nhìn ra được Đàn không phải là cung nữ bình thường, sao chủ tử lại nhìn không ra chứ?

Ban đêm núi rừng đặc biệt lạnh, cho dù ở Anh Túc đế quốc khí hậu nóng bức cũng không ngoại lệ, Thiên Nguyệt Triệt lấy vải dày từ trong chiếc nhẫn ra, sau đó Đàn Thành và Liệt La Đặc dựng lều trại trên mặt đất.

Trong trướng bồng trải chiếu cùng chăn bông, vào đêm Liệt La Đặc và Đàn Thành thay phiên nhau canh gác, một đêm này cũng an ổn, tới bình minh ngày thứ hai, bốn người sẽ lên đường .

Cho đến khi đêm xuống mới tới được đô thành của Anh Túc đế quốc.

Bởi vì ở đây bốn mùa nóng bức, cho nên cuộc sống về đêm của con dân Anh Túc đế quốc cũng tương đối phong phú.

“Bọn ta đi tìm phụ hoàng.” Chạy hơn nửa tháng đường, lúc này Thiên Nguyệt Triệt muốn nhất chính là tắm rửa, cả người cảm thấy sắp biến thành côn trùng.

Đoàn người đi tới trước sạp chợ đêm, Liệt La Đặc lấy ra vài miếng kim tệ đặt trước mặt chủ sạp, con dân Anh Túc đế quốc, cho dù đang ở đế đô thì cuộc sống của tầng lớp trên và tầng lớp dưới cũng nghệ chênh lệch rất lớn, cho nên thấy khách quý hào phóng như thế, mà vài miếng kim tệ này lại bằng thu nhập trong một tháng của nhân gia bình thường, nhất thời chủ sạp mặt mày hớn hở .

“Không biết mấy vị khách nhân có gì phân phó?” Chủ sạp thu hồi kim tệ, khách khí nhìn Liệt La Đặc.