Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 32: Ngũ hành thú

Hai người đi tới khe nham thạch, phát hiện bên trong có một đầm nước, mà trên tảng đá trong đầm có một vỏ sò lớn mở rộng, trong vỏ sò đều là bùn đất, trong đất bùn có một mầm cây non, đây là chồi thực vật nào?

Thiên Nguyệt Triệt tự nhận là nghiên cứu thế giới động thực vật rất kĩ càng, cho nên trước tiên hắn biết đó là loại tương tự như chồi khoai lang, khoai tây.

Song vẫn chỉ là chồi, củ vẫn chôn dưới mặt đất? Cho nên cần nghiệm chứng.

Sau một khắc Thiên Nguyệt Triệt chuẩn bị tiến lên, lại bị Thánh Anh ngăn cản: “Thánh Anh có thể làm thay, chủ nhân ở một bên nghỉ ngơi là được.” Vốn không phải là đại sự gì, Thiên Nguyệt Triệt cũng không ngăn cản.

Thánh Anh nhẹ nhàng nhảy lên phiến đá quanh vỏ sò, vươn tay, lúc sắp chạm tới chồi kia, bị ngũ thải quang mang vây nhiễu quanh thân chồi ngăn cản.

“Thế nào?” Thiên Nguyệt Triệt tiến lên, quan tâm: “Bị thương không?”

Thánh Anh lắc đầu, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần đỏ bừng, khó có cơ hội giúp chủ nhân lại thành như vậy, thật là có chút thẹn thùng.

Nhưng Thiên Nguyệt Triệt lại sảng lãng phá lên cười: “Ngươi a, nếu thế nhân không biết ngươi, còn tưởng rằng ngươi chỉ là tiểu cô nương mười tám mười chín tuổi, thế giới to lớn cũng không có một chữ tuyệt đối, thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Ta cũng không biết kiếp trước của ta là người như thế nào, nhưng Thánh Anh, thế giới của ngươi rất lớn, không nên chỉ ở xung quanh ta.”

“Chủ nhân?” Thánh Anh sợ hãi kêu, không rõ ý tứ của Thiên Nguyệt Triệt.

“Chờ sau khi trở về nước, ta thỉnh năm lão đầu kia nghĩ biện pháp, trả lại thân thể cho ngươi, để cho ngươi luôn ở trong cây hoa anh đòa tu dưỡng cũng không phải là biện pháp, Thánh Anh, những năm gần đây, ủy khuất ngươi.” Thật là một cô nương ngu ngốc, bộ dạng khôn khéo tỉnh táo, rồi lại chấp nhất khả ái, Tinh Linh hoàng a Tinh Linh hoàng, rốt cuộc ngươi thiếu bao nhiêu tình, cả đời này không phải muốn ta nhất nhất thay ngươi bồi thường chứ?

“Chủ nhân, Thánh Anh như vậy đã rất tốt, chủ nhân không cần vì Thánh Anh mà thiếu nợ người khác, có thể canh giữ bên người chủ nhân như vậy là phúc khí của Thánh Anh, hơn nữa, mặc dù tuổi thọ của Tinh Linh rất dài, nhưng rốt cuộc cũng có hạn, không biết Thánh Anh còn có thể ở bên chủ nhân làm bạn bao lâu.” Từ nhỏ đến lớn, trong thế giới của nàng chỉ có Tinh Linh hoàng, nam nhân kia như ca ca của nàng, như phụ thân của nàng, cũng là người nàng ái mộ, phần tình cảm này rất phức tạp.

“Tạm thời đừng nói những việc này, vật kia có thể phát ra quang mang đại biểu cho ma lực ngũ hành nguyên tố, như vậy không thể nghi ngờ nó là ngũ hành thú, chỉ là chúng ta vẫn cho rằng ngũ hành thú là ma thú, nhưng không ngờ tới nó không phải là động vật.” Thiên Nguyệt Triệt tràn đầy hứng thú tiến lên.

Đoản kiếm nửa trắng nửa đen từ bên hông Thiên Nguyệt Triệt bay ra, trong nháy mắt trở nên to lớn, mở đường dọc theo mặt đất đến vỏ sò cho Thiên Nguyệt Triệt, Thiên Nguyệt Triệt đi từng bước trên thân kiếm tới bên cạnh vỏ sò, nhưng đột nhiên phát hiện ảnh ngược trong hồ nước là bầu trời bao la, ngẩng đầu hóa ra là bầu trời xanh lam trong sáng.

Nguyên lai khe nham thạch này không hề phong bế, vươn tay, không bẻ gẫy chồi non, chỉ nhẹ nhàng vỗ về, nhưng ai biết kỳ tích lại phát sinh vào giờ khắc này, sau khi chồi phát ra ngũ thải quang mang, từ trong đất bùn bay vọt lên, xuất hiện trước mắt Thiên Nguyệt Triệt là một trái cây rất bình thường, lớn bằng bàn tay trưởng thành, hình dáng như người, tựa hồ giống với hồ lô.