Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 31: Quái sự

Nghe được lời nói của Thiên Nguyệt Triệt, bóng dáng nam tử đi lui về phía sau mấy bước, ngón tay có chút run rẩy chỉ vào Thiên Nguyệt Triệt: “Ngươi… Ngươi… .”

“Làm sao bổn điện hạ biết được, phải không?” Thiên Nguyệt Triệt khiêu mi: “Vậy ngươi cho là trong nhóm người của bổn điện hạ, chỉ có mình bổn điện hạ biết? Ngốc tử, cả đầu bếp của bổn điện hạ cũng biết.” Thiên Nguyệt Triệt giống như cố ý kích thích người nọ, bất quá hắn nói thật, ngày ấy bọn họ vào khách điếm, Liệt La Đặc đã nói có người theo dõi bọn họ.

“Ta… Ta không rõ ngươi đang nói cái gì?” Nam tử phủ nhận, nhưng thanh âm ấp a ấp úng đã bán đứng hắn.

“Thật sao? Đã như vậy bổn điện hạ cũng nói rõ, chủ tử của ngươi không dạy cho ngươi lễ nghi cung đình, thân phận chủ tớ sao? Đã biết bổn điện hạ là lục hoàng tử của Mạn La đế quốc, thấy bổn điện hạ còn không hành lễ?” Lời nói xoay chuyển, thanh âm dịu dàng vừa rồi nhất thời trở nên trong trẻo lạnh lùng: “Hay là chờ bổn điện hạ đem thi thể của ngươi mang về cho chủ tử của ngươi xem, bổn điện hạ ngẫm lại, chủ tử của ngươi là Thiên Nguyệt Thiên Kỳ hay là Thiên Nguyệt Thiên Hâm? Đúng rồi, thật ra cái ngươi nên lo lắng chính là sau khi ngươi chết có chỗ để an táng hay không.”

Cái gì? Lời nói của Thiên Nguyệt Triệt làm cho mọi người trừ thân vương Khắc Lý Hi quốc chấn động, tiểu hài tử này, tiểu hài tử trong sáng giống như tinh linh này cư nhiên là lục điện hạ Mạn La đế vương, danh dương thiên hạ, Thiên Nguyệt Triệt?

Trong mắt bọn họ, hy vọng không ngừng lóe lên, con người chính là như vậy, bất kể ngươi là đại nhân (người lớn) hay là hài tử, có đôi khi thân phận thường làm cho người ta hy vọng.

Nam tử không khỏi run rẩy toàn thân, hướng phía Thiên Nguyệt Triệt quỳ xuống: “Tham kiến lục điện hạ.”

Hừ, Thiên Nguyệt Triệt cười lạnh: “Trở về nói cho chủ tử ngươi, bổn điện hạ không thích bị người khác theo dõi, món nợ này chờ bổn điện hạ hồi cung tính tiếp.” Sau đó thân thể chuyển hướng mọi người: “Nếu như các vị hy vọng rời khỏi đây sớm một chút, thì bây giờ tránh ra cho bổn điện hạ.”

Mặc dù thanh âm non nớt, ngọt ngào như vậy, nhưng lại làm cho người ta có cảm giác uy nghiêm không thể kháng cự.

Thiên Nguyệt Triệt bình thản vung tay trái về phía mặt nước, quang mang hắc sắc kéo thủy linh tử lưu động, nhất thời cuộn sóng vạn trượng dựng lên thành Thuỷ cầu, thuyền trúc bên bờ bị đẩy ra xa mười thước: “Chúng ta đi thôi.”

Thanh âm bình thản nhả ra, không nhìn mọi người một bên đã kinh ngạc đến ngây người, Thiên Nguyệt Triệt là người đầu tiên đi trên Thuỷ cầu, nối thẳng tới thuyền trúc, nhóm người Đàn Thành vội vàng đuổi theo, ngay sau đó Thuỷ cầu từ từ ngăn chặn bên bờ cho đến khi Thiên Nguyệt Triệt lên thuyền, biến mất.

Nếu không phải trên mặt biển còn có ba quang đang rung động, một màn vừa rồi phảng phất là kính hoa thủy nguyệt ( >O< hoa trong gương trăng trong nước).

“Ngươi không đi tiễn bọn họ sao? Đi lần này không biết bao giờ mới gặp lại.” Cách Lực Hộc nhìn Thụy Miện đứng bên giường, hắn vốn là người thông minh, hắn nhìn ra cảm xúc trong mắt Thụy Miện.

“Thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, huống chi hắn là hoàng tử Mạn La đế quốc, tương lai… Tương lai nói không chừng chính là thái tử… .” Sau đó, Thụy Miện không nói tiếp, nhưng hai người đều ngầm hiểu lẫn nhau.