Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 27: Kiệt Tắc Nhĩ chi thạch

“Ân, từ rất lâu về trước khi thuyền còn chưa xuất hiện trên đại lục này, cư dân trên đảo đã dùng thuyền buồm để di chuyển, nhưng thuyền buồm lúc gặp phải sóng to gió lớn thì vô cùng nguy hiểm.

Sau đó cư dân bọn ta lại sáng tạo thuyền nhỏ ( là thuyền nhỏ mà ngư dân dùng để đánh bắt cá), sao chủ tử không chờ thuyền nhỏ hoàn thành rồi rời đi?”

Sao không chờ?

Mình nào có tâm tư để chờ, tâm của hắn, tâm của hắn đã sớm phiêu đãng ngàn dặm ngoài kia.

Sợ là người nam nhân kia không chờ được nữa.

——— —————— —————— ———

Ngã tư đường hối hả náo nhiệt, Thiên Nguyệt Thần cứ đi dạo như vậy, không có mục đích gì, tất nhiên Nặc Kiệt cũng chạy theo.

Bởi vì nơi này gần Anh Túc đế quốc, cho nên bị bên kia ảnh hưởng, không khí có chút nóng bức.

Nặc Kiệt một bên dùng khăn lau mồ hôi, một bên cẩn cẩn dực dực quan sát Thiên Nguyệt Thần, tại sao chủ nhân không chảy mồ hôi a? Trong lòng càng thêm buồn bực.

Tại sao người đáng thương luôn là hắn?

Dọc theo ngã tư đường có rất nhiều vật phẩm trang sức, nếu là Triệt nhi thấy chắc chắn sẽ nhìn không chớp mắt, Thiên Nguyệt Thần nghĩ thầm, dù sao Triệt nhi liên tục sống trong hoàng cung, cuộc sống bên ngoài ai không muốn tìm hiểu.

Một số khách đứng trước tiểu sạp rối rít dừng động tác trong tay, tầm mắt ái mộ nhìn về phía nam tử tuấn mỹ vận cẩm y hắc sắc.

Nam nhân Mạn La đế quốc so với nam nhân những quốc gia khác, có chút tuấn tú hơn, chẳng qua là lần đầu tiên nhìn thấy nam nhân có thể quyến rũ cả người cả tâm người khác như thế.

Đặc biệt là nữ nhân, những tầm mắt kia có loại ước muốn đem quần áo Thiên Nguyệt Thần cởi ra.

Thiên Nguyệt Thần thật cũng không để ý, tiếp tục đi về phía trước trứớc, đột nhiên một nữ nhân trong đám người hướng phía bên này chạy tới.

Va chạm quá nhiều người nên đứng không vững.

Nhưng mà, phanh…

Thân thể nữ tử tiếp xúc với mặt đất, chỉ vì trong nháy mắt Thiên Nguyệt Thần dừng bước trước chỗ nữ tử ngã xuống.

Đau quá…

Nữ tử thấp giọng, thân thể té trên mặt đất chưa bò dậy, ngẩng đầu ai oán nhìn Thiên Nguyệt Thần, tựa hồ trách hắn không biết thương hương tiếc ngọc.

Thiên Nguyệt Thần khiêu mi, đem nét mặt nữ tử thu vào trong mắt, khóe miệng phát ra nụ cười mê người, nụ cười kia khiến cho nữ nhân si mê, mà không nhìn ra bên trong là ý tứ cười nhạo.