Thiên Nguyệt Chi Mị

Quyển 2 - Chương 21: Hôn lễ âm phủ

Thông qua cầu do Thiên Nguyệt Triệt dùng thủy linh tử tạo thành, Thụy Miện ôm Thụy Phi lên bờ dễ dàng hơn rất nhiều.

“Chủ tử, sao vậy?” Nhóm người Đàn tiến lên, nhìn người được Thụy Miện ôm trong ngực, trên người còn bốc khói.

“Thụy Phi có chút vấn đề.” Thiên Nguyệt Triệt giải thích đơn giản, sau đó hướng Thụy Miện: “Bây giờ hắn thành cái dạng này, trước tiên tìm một chỗ nghỉ ngơi một chút, hơn nữa đã gần đến nửa đêm, còn chưa tìm được Cách Lực Hộc.”

Thiên Nguyệt Triệt có chút bận tâm.

“Ta muốn rửa sạch vết thương trên người Tiểu Phi trước, mặc dù những vật nhỏ kia bị giết chết, nhưng nếu như những vết thương nàykhông xử lý tốt, vết thương sẽ lở loét.” Thụy Miện nhấc lên một góc y phục, tay Thụy Phi đã bị lửa đốt thành màu đen, phảng phất còn lưu lại vết máu.

Ác…

Đàn là người đầu tiên nhịn không được, ánh trăng rọi xuống làn dã bị đốt cháy, cổ có cảm giác muốn nôn.

“Cứ như vậy trăng tròn sẽ bị mây đen che phủ.” Thiên Nguyệt Triệt quyết đoán nhắc nhở.

Thụy Miện chăm chú nhìn chằm chằm Thiên Nguyệt Triệt một lúc lâu: “Hắn là đệ đệ ta, mà những người kia là con dân Mạn La đế quốc, Thiên Nguyệt công tử cũng có thể không cần để ý tới sống chết của bọn họ, làm một ngoại nhân, không để ý đến thứ không cần thiết.”

Ý tứ của Thụy Miện, Thiên Nguyệt Triệt hiểu rõ, biết lòng hắn như lửa đốt: “Nể tình giờ phút này tâm tình ngươi không tốt, bổn điện hạ không so đo với ngươi, nhưng không có lần thứ hai.”

Hắn làm gì, đúng sai, không tới phiên người khác tới bình phán, ai cũng không thể.

Từ thanh âm đột nhiên lạnh nhạt củaThiên Nguyệt Triệt, Thụy Miện nhận thấy mình luống cuống: “Xin lỗi.”

Thiên Nguyệt Triệt gật đầu không có trả lời.

Không khí nhất thời có chút khó xử.

“Chủ tử, bây giờ chúng ta nên làm như thế nào?” Người mở miệng chính là Liệt La Đặc, không thể không thừa nhận nam nhân này rất thông minh, cũng rất biết xem sắc mặt.

Thiên Nguyệt Triệt liếc hắn một cái: “Các ngươi lưu lại nơi này xem Thụy Miện cần cái gì, một mình bổn điện hạ tới phủ đảo chủ.”

Cái gì?

“Thuộc hạ khó có thể vâng mệnh.” Đàn cùng Đàn Thành quỳ một chân xuống đất, cho dù chết bọn họ cũng không thể khiến chủ tử gặp nguy hiểm.