Vậy nên hắn vội vàng tiến cung, muốn gặp Chiêu Vũ đế.

Vốn dĩ Chiêu Vũ đế vẫn còn giận hắn, vậy nên lúc này cũng không cho hắn sắc mặt tốt là bao.

“Đã muộn như thế này rồi, ngươi đến đây tìm trẫm làm gì?”

Mộ Dung Bắc Uyên vội vàng nói: “Phụ hoàng, Triệu Khương Lan mất tích. Chuyện này người có biết không?”

Chiêu Vũ đế thay đổi sắc mặt: “Ngươi nói cái gì? Triệu Khương Lan mất tích, không phải con bé vẫn luôn ở lại phủ của các ngươi sao. Sao lại mất tích được?”

Nhìn vẻ mặt của Chiêu Vũ đế, không giống như lừa gạt hắn.

Giọng nói của Mộ Dung Bắc Uyên khàn khàn: “Nhi thần cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nhưng quả thật là Vương phi đã mất tích. Chúng con đã tìm khắp nơi rồi, kể cả nơi hẻo lánh nhất cũng đã tìm, nhưng mà vẫn không thấy một bóng người. Vậy nên nhi thần lo lắng, có người nào đó lẻn vào Vương phủ bắt người đi rồi không?”

Chiêu Vũ đế nghe xong những lời này, không vui vỗ bàn một cái.

“Ngươi đây là có ý gì? Chẳng lẽ đang nghi ngờ trẫm lén phái người đưa nó ra ngoài sao? Trong mắt ngươi, trẫm lại hèn hạ vô sỉ như vậy?”