Nhân dò án đêm vào chùa Tàng Trân

Biết gian kế mạo hiểm bắt bọn giặc

Hoa Nguyên Chí và Võ Định Phương được người ấy đưa từ đại điện sang hướng Tây quẹo qua lại đến một viện chái ở phía Tây. Viện này là phòng tứ hợp: Bắc thượng phòng có ba gian, Nam phòng có ba gian, mỗi Đông Tây phối phòng đều có ba gian. Hai vị anh hùng được đưa vào Bắc thượng phòng. Đây là gian nhà một tối hai sáng nhưng rất sạch sẽ. Hai người bước vào phòng, người kia đốt đèn lên và đem bình trà lại. Hoa Nguyên Chí hỏi người kia:

- Tôn giá họ chi?

- Tôi họ Tôn, kêu là Tôn Cửu Nhự Tôi chưa được lãnh giáo danh tánh của hai vị.

Hoa Nguyên Chí nói:

- Tôi họ Hoa. Trong chùa có mấy vị đương gia?

- Đó là một vị lão phương trượng, nhưng có chút bệnh dây dưa nên không thể ra gặp hai vị được.

Hoa Chí Nguyên nói:

- Không dám quấy rầy lão phương trượng. Trong chùa này nếu có thức ăn, xin cho chúng tôi một ít, ngày mai xin hậu tạ.

- Thí chủ nói chi những lời đó? Đây là đất của thập phương, thập phương đến, thập phương đi, tiền lương thập phương dùng vào việc của thập phương mà. Để tôi đi sửa soạn cho hai vị.

Nói rồi bỏ đi ra ngoài. Một lát lâu sau người ấy mới đem vào một mâm gồm bốn món ăn, một bầu rượu, một đĩa bún xào, một đĩa đậu hũ chiên, một đĩa cải xào, một đĩa đậu hũ chưng và đủ bộ chén muỗng, nói:

- Hai vị thí chủ chịu khó dùng tạm thứ này nhé! Trong chùa này không có thức ăn nào ngon hơn! Có bánh bao và cháo, hai vị muốn dùng thứ nào tùy ý.

Nói xong bỏ ra ngoài. Võ Định Phương cầm đũa lên định gắp, Hoa Nguyên Chí nói:

- Hiền đệ khoan ăn đã!

- Sao vậy? Võ Định Phương hỏi.

- Ta xem tên Tôn Cửu Như này vừa rồi nói chuyện mà tròng mắt cứ láo liêng, e trong này có điều gì dối trá đây. Hơn nữa, ngôi chùa này ở cheo leo không gần thôn xóm, cũng không gần đường cái. Những am miếu chùa viện như thế này có thể là hang ổ của bọn giặc cướp lắm. Mình đi ra chỗ lạ, không thể không lưu tâm. Ta xem hắn ăn nói lanh lợi, mắt cứ chớp lia, lòng không ngay mắt ngó không thẳng! Ta xem trong việc chắc có duyên cớ chi đây, hãy khoan ăn đã!

Nói xong câu đó không lâu thì Tôn Cửu Như từ bên ngoài đi vào, nói: