Thẩm Diệu Lượng trí cưú Ngộ Thiền

Phủ Thường Châu đem chém yêu đạo

Nghe Ngộ Thiền nói mình đã đốt Thánh giáo đường, Tế Điên với tài vị bốc tiên tri, nói:

- Ngộ Thiền, con đã gây cho thầy một tai kiếp Ma hỏa rồi đó! Âu đó cũng là kiếp số đương nhiên. Ngộ Thiền con, con hãy mau đi đi! Lần này nếu không nghe lời ta thì coi như không phải là đồ đệ của ta nữa!

Ngộ Thiền nghe nói như vậy không còn cách nào hơn, không dám trái lời thầy, đành phải cáo từ trở về chùa Tòng Tuyền ở núi Cửu Tòng. Quan Tri phủ Cố Quốc Chương bấy giờ mới truyền lịnh thăng đường. Ba ban Tráng Khoái Tạo hò hét dương uỵ Cố Quốc Chương thăng lên tòa xong truyền tả hữu đem Thiệu Hoa Phong ra trước công đường. Tức thì Thiệu Hoa Phong được điệu ra phía trước. Lúc bấy giờ Thiệu Hoa Phong mới thấy buồn bã, ăn năn thì đã muộn. Quan Tri phủ vỗ kỉnh đường hỏi:

- Thiệu Hoa Phong, ông ở địa phương của ta mà chiêu dụ bọn giặc, sai người đi bắt cóc, hãm hại dân lành, chống cự quan nhân, dẫn người cướp lao phá ngục, tất cả những việc đã làm hãy khai thiệt đi, để khỏi thịt da rách nát!

Thiệu Hoa Phong tự nghĩ: "Đến nước này không khai cũng không được, chi bằng khai thiệt để khỏi bị cực hình", bèn nói:

- Đại nhân chẳng cần nổi giận, tôi xin khai hết, chỉ xin đại nhân một đặc ân là cho tôi được mau chết.

Quan Tri phủ gọi Chiêu phòng tiên sinh ghi chép lời khai của Thiệu Hoa Phong và sai đem Thiệu Hoa Phong đóng trăn giam vào ngục rồi bãi hầu, xuống thư phòng bồi tiếp Tế Điên uống rượu. Hôm sau làm văn thư đưa lên Thượng ty, tối lại trát ở trên đưa xuống, sức truyền đem Thiệu Hoa Phong ra xử tử lăng trì. Quan Tri phủ nói:

- Thánh tăng hãy khoan đi vội, ngày mai đem chém Thiệu Hoa Phong ở ngoài cửa Tây, cầu xin Thánh tăng hộ quyết cho, e rằng dư đảng của tặc nhân đến cướp pháp trường.

- Cũng được! Tế Điên đáp.

Ngày kế, quan Tri phủ điều động 200 quân giữ thành, các hộ giáp sai sự, rồi thỉnh Tế Điên cùng áp giải Thiệu Hoa Phong thẳng ra pháp trường ở ngoài cửa Tây. Nơi đó dựng sẵn một cái rạp giám trảm, bên trong đặt một bàn công án. Quan tri phủ và tế Điên cùng vào ngồi trong rạp, nhìn thấy người hiếu kỳ xô đẩy nhau chen chân không lọt. Vừa chém Thiệu Hoa Phong xong thì từ phía chánh Nam có hai người đi lại. Tế Điên dòm thấy nói:

- Chà không xong rồi! Kẻ thù của ta đã tới đó!

Quan Tri phủ nghe nói cả kinh tưởng rằng có người đến cướp pháp trường, ngước mắt nhìn lên thấy có hai người đến. Người đi trước đầu đội khăn bốn góc bằng đoạn màu lục lăng, mình mặc áo choàng tiêu diêu bằng đoạn cùng màu trên thêu hoa cùng khắp, dưới chân vớ trắng vân hài, mặt như cổ nguyệt ba thu, tóc như tuyết ba đông, tóc mai như sương tháng chín, bộ râu dưới cằm bạc phếu. Người đi sau mặc áo dài màu lam, râu tóc giống người đi trước. Họ chẳng phải ai khác, người đi đầu chính là Thiên hà điểu tẩu Dương Minh Viễn, người đi sau là Quế lâm tiều phu Vương Cửu Phong. Hôm Tiểu Ngộ Thiền phóng hỏa đốt Thánh giáo đường rồi chạy đi, Thẩm Diệu Lượng cũng chạy tuốt luốt. Bát ma xuống núi tìm chẳng thấy Tử hà chân nhân, Linh Không trưởng lão đâu cả. Ngọa vân cư sĩ Linh Tiêu rủ tay áo xủ một quẻ, nói:

- Không xong rồi, anh em ta phải trở về núi mau!

Mọi người về đến trên núi thì lửa đã ngất trời. Linh Tiêu vội dùng bửu kiếm chỉ lên hư không một cái, lập tức một trận mưa to đổ xuống dập tắt ngọn lửa ngaỵ Linh Tiêu nói:

- Hay cho Tế Điên tăng! Còn dám sai ác đồ đến đốt cháy Thánh giáo đườngcủa ta nữa chớ! Ta quyết phải báo cừu rửa hận mới được!

Liền đó kêu lục đinh lục giáp chiếu theo mô hình cũ sửa lại y như trước. Linh Tiêu muốn hạ sơn tìm Tế Điên Hòa thượng thì Thiên hà điểu tẩu Dương Minh Viễn, Quế lâm tiều phu Vương Cửu Phong nói:

- Chưởng giáo đại ca! Không cần anh phải đích thân ra đi như thế, co chuyện gì thì để bọn đệ tử nó phục dịch chọ Giết gà cần gì phải dùng dao mổ trâu. Để hai tôi đi thay cho.