Phan Đào Lãnh đấu phép Lục đấu phép Lục đầu tăng

Kế thoát thân, kinh hãi Đặng Liên Phương

Tế Công thiền sư cùng Truy hồn thị giả Đặng Liên Phương, Kim côn thuật sĩ Thẩm Thụy vừa đến Phan Đào Lãnh thì nghe phía trước có tiếng la lên:

- Hay cho Điên tăng, mi chạy đi dâu? Sái gia đang tìm ngươi không khác nào dùi băng kiếm lửa, ép cát tìm dầu đây!

Đặng Liên Phương ngước đầu nhìn lên, thấy trước mặt mình là một vị Hòa thượng hình thù quỷ quái, mình cao hơn một trượng, tam đình nở rộng, trên đầu bện tóc thành một vòng kim cô, mặt như màu đồng xám, dưới hai đạo kim mi là cặp mắt vàng tròng đôi lộ hẳn ra ngoài, lông đỏ áp tai, đầy cằm bộ râu quai nón đỏ lòm, mình mặc áo bào màu xanh, tay cầm phất sa, lưng giắt giới dao, dữ như ôn thần, hình thù quỷ quái. Đặng Liên Phương nhìn thấy rất ngạc nhiên, hỏi:

- Hòa thượng, ông tới đây làm gì?

- Ta muốn bắt Tế Điên để báo cừu rửa hận.

- Hòa thượng không cần phải bắt ông ta, hai đứa tôi bắt ông ta giùm ông rồi.

- Hai đứa bây chưa bắt được ông ta đâu.

- Tôi quen biết ông. Đại khái ông chưa biết lai lịch tôi như thế nào mà!

Hòa thượng cười hà hà, nói:

- Sái gia biết truyện 500 năm trước, 500 năm sau, khéo hiểu việc quá khứ vị lai, làm sao mà ta chẳng biết ai? Dù chưa gặp nhưng lai lịch của mi đâu có thể qua mắt được tạ Mi chính là môn hạ của Bát ma ở Thánh giáo đường tại Vạn Hoa Sơn, mi tên là Đặng Liên Phương đây mà. Mi không biết sái gia đâu, mi cứ về hỏi sư phó mi về Lục Bào hòa thượng ở Phan Đào Lãnh thì sẽ biết ta là ai. Hai người muốn bắt Tế Điên thì có tài nghệ gì không?

- Chúng tôi có pháp bửu.

- Được mi có pháp bửu, ta nhường cho mi bắt trước. Nếu mi bắt không được, sái gia sẽ bắt hắn sau.

Đặng Liên Phương nghe nói lớn lối quá, chẳng biết hòa thượng này là ai. Thẩm Thụy nói:

- Tế Điên, mi có biết ta là ai không?

- Mi là con ma mà có gì ta không biết.

Thẩm Thụy nghe nói, đùng đùng nổi giận, hét lên:

- Hay cho Điên tăng, dám nói những lời hỗn xược thế hử? Để ta kết thúc tánh mạng mi đây.

- Mi muốn kết thúc tánh mạng ta hả! Dễ gì!

Thẩm Thụy lập tức móc Lục hợp châu ra, nhắm ngay Tế Điên ném tới. Chỉ thấy một đạo bạch quang chiếu ngay Hòa thượng. Kế nghe Tế Điên la:

- Không xong rồi! Cứu tôi với!

Câu nói chưa dứt thì Lục hợp châu nổ lên một tiếng như long trời lở đất. Tế Điên ngã nằm thẳng đơ, nhân sự bất biết. Thẩm Thụy cười ha hả, nói:

- Đặng đại ca, anh thấy chưa! Tôi tưởng đâu Tế Điên ghê gớm lắm, dè đâu lại là kẻ lục lục tầm thường, bị một quả Lục hợp châu đè bẹp ngaỵ Chúng ta vác hắn về núi rồi chất củi đốt chết trả thù cho Hàn hiền đệ.