Thiệu Hoa Phong trốn về Vạn Hoa Sơn

Đặng Liên Phương vì bạn kiếm Tế Công

Tế Điên đang đi bỗng gặp một trận gió trốt cuốn lại, bắt rùng mình, tinh linh biết rõ. Nhìn kỹ người đến chính là Đặng Liên Phương cùng với một người nữa.

Đặng Liên Phương gặp Tế Điên nói:

- Hay cho Tế Điên, ta kiếm ngươi như đạp băng lấy lửa, ép cát tìm dầu, kiếm khắp nơi mà không gặp. Nay gặp đây rồi xem ngươi chạy đi đâu?

Tế Điên nói:

- Ơ, ngươi không nói ta có biết đâu?

- Ta sẽ bắt ngươi để báo thù cho sư đệ mới được.

Đặng Liên Phương từ đâu tới?

Nhân vì trước đây tại Tàng Trân Ổ, Tế Điên triển khai pháp thuật đốt chết Hàn kỳ. Bọn Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong trốn khỏi Tàng Trân Ổ, chạy đi tứ tán. Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong không biết phải chạy đi đâu. Truy hồn thị giả Đặng Liên Phương hỏi:

- Thiệu đại ca, bây giờ anh muốn đi đâu?

- Hiền đệ Ơi, thôi đừng hỏi làm chi! Ta bây giờ không khác thằng khùng, đứng ngồi ngơ ngẩn, đầu óc lùng bùng, đói không biết, no không hay, lòng rối rắm khác nào kiến bò trong chén nóng, thiệt là lên trời không chốn, xuống đất không đường.

- Thiệu đại ca, nếu anh không có nơi nào để đi thì cùng tôi về Thánh giáo đường ở Vạn Hoa Sơn ra mắt các Ma sư gia, yêu cầu các vị hạ sơn bắt Tế Điên Hòa thượng trả thù cho Hàn Kỳ hiền đệ.

Xích phát linh quang thở dài:

- Hiền đệ Ơi, chúng ta là anh em tri kỷ, em giúp ta một tay, che chở cho ta mới chịu nổi. Hiền đệ xem tình cảnh ta thiệt là quá tơi tả, bạn bè bỏ đi tứ tán. Thiệt là: "Thời đến người chẳng đến, thời chẳng đến có ai đến nào?". Quả là ngàn lượng vàng ròng dễ kiếm, một người tri kỷ khó tìm. Chẳng những bây giờ ta không báo được cừu mà gặp Tế Điên một lần nữa chắc là bị bắt, bị tù, chín phần chết, một phần sống quá!

- Huynh trưởng bất tất phải nói mấy câu đó, hãy cùng tiểu đệ đến Thánh giáo đường trên Vạn Hoa Sơn đi. Chỉ cần nói Hàn Kỳ bị chết về tay Tế Điên thì các Ma sư gia tất sẽ báo cừu cho Hàn đệ, cần gì anh phải đi bắt Tế Điên.

Thiệu Hoa Phong không còn cách nào hơn, đành cùng Đặng Liên Phương vận chẩn cước phong về núi Vạn Hoa.

Lên đến núi mở mắt nhìn kỹ thấy Thánh giáo đường giống như một tòa tiên phủ, vàng ngọc sáng choang, lầu rồng gác phượng rất đẹp mắt. Trên ngọn núi này phàm phu tục tử không dễ gì lên được. Trên đỉnh núi cao dã thú từng bầy, người tục không thể đến. Đặng Liên Phương cùng Thiệu Hoa Phong lên đến cổng lớn gõ cửa. Một lát sau từ bên trong một đồng tử ra mở cửa. Đồng tử này độ 16 tuổi, tóc rẽ làm hai búi, mày thanh mắt sáng, mặt như ngọc trắng, mình mặc áo bào rộng màu lam, dưới chân vớ trắng, giày vô ưu, tay cầm phất trần, thật là tiên phong đạo cốt.