Nghe tin dữ Lôi Trần tìm ác bá

Vu đại đạo hãm hại hai anh hùng

Lão quản gia ra mở cửa, nhìn thấy người đến không phải ai xa lạ mà chính là Lôi Minh, Trần Lượng.

Hai người này từ đâu tới?

Trước đây, khi Tế Công ở viện Di Lặc đuổi chạy Thông thiên hòa thượng Pháp Lôi, Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong, cả ngàn bọn giặc, cứu bọn Lôi Minh, Trần Lượng, Phi tiên hỏa tổ Tần Nguyên Lượng, Lập địa ôn thần Mã Diêu Hùng bốn người và bảo Tần Nguyên Lượng không cần lên chùa Linh Ẩn làm chị Lại bảo Lôi Minh, Trần Lượng phải về nhà gấp. Sau khi Tế Điên dẫn Hà Lan Khánh, Đào Vạn Xuân đi rồi, Tần Nguyên Lượng và Mã Diêu Hùng cũng đi nốt, Lôi Minh, Trần Lượng mới kéo nhau về nhà. Hôm nay lão quản gia thấy thiếu chủ đã trở về, trong lòng lấy làm sung sướng, nói:

- Đại gia về rồi, hay quá! Trong nhà có ý trông không biết chừng nào đại gia trở về. Hiện trong nhà đang gặp một họa tày trời đây!

Lôi Minh, Trần Lượng nghe nói, ngạc nhiên hỏi:

- Chuyện gì thế?

- Xin mời hai vị vào trong rồi sẽ nói.

Trần Lượng cùng Lôi Minh đi vào sảnh đường, lão quản gia rót trà mời họ. Trần Lượng hỏi:

- Có chuyện gì vậy? Chú nói ra xem nào!

- Chỉ tại hôm sinh nhật của lão viên ngoại có tổ chức một buổi hát ở ngoài thôn. Tên Bì Lão Hổ mất dạy ở thôn này thấy cô nương quá xinh đẹp nên mê mẩn. Bì Chữ Xương kêu Quản Thế Khoan đến làm mai. Lão viên ngoại là người lời ngay tâm thẳng trả lời không đồng ý, bảo rằng: Bì Chữ Xương có nguồn gốc không rõ ràng. Ngờ đâu Quản Thế Khoan trở về bỗng nhiên hôm nay trở lại cầm theo 100 lượng bạc và hai cây đoạn hoa bỏ đại đó nói là sính lễ, dù bằng lòng hay không tối nay cũng đến rước dâu. Lão viên ngoại cùng tiểu nhân ngồi ngựa lên huyện Đơn Dương tố cáo hắn. Không ngờ Bì Chữ Xương chạy chọt trước nên các quan nhân trên nha môn không cần hỏi nếp tẻ chi, cứ bắt giữ viên ngoại lại. Đại khái là tối hôm nay họ muốn đến cướp người. Tôi chạy về nói cho bà biết. Bà chỉ khóc ròng, còn cô nương thì muốn tìm cái chết. Cà nhà đang lúng túng không biết làm sao thì may quá đại gia trở về tới.

Trần Lượng nghe nói tức giận đến nỗi ba thi thần nhảy dựng, năm linh hào khí bay cao. Còn chưa kịp nói thì Lôi Minh trợn mắt tròn xoe, nói:

- Hay cho tên tù này!

Nói rồi cung tay đấm lên bàn một cái, tách trà bị bể nát làm Trần quản gia sợ hết hồn. Lôi Minh nói:

- Hay cho tên tiểu tử này, nhè thái gia mà chọc chớ! Lão Hổ vuốt râu nhè anh em ta mà ghẹo chớ! Được, được, được! Này lão tam, chúng mình đi kiếm nó giết chết cái mạng chó của nó mới hả cơn giận của ta.

Trần Lượng nói:

- Trần Phước, chú vào bên trong thưa lại với bà và cô nương là không cần phải sợ, có ta về đây. Ta và Lôi Minh ca đi kiếm hắn đây.