Núi Lục Dương, Tế Công đấu Pháp Hồng

Thi pháp báu, La Hán giả đò chết

Truy vân yến tử cùng Tế Điên đi đến núi Lục Dương, ngước mắt lên thấy núi mọc theo hướng Bắc Nam. Tiến vào cửa núi thấy dưới chân sườn núi có một nhà năm gian dùng làm chỗ làm việc. Huỳnh Vân đến núi Lục Dương theo đúng lệ chào hỏi, cũng vừa hay Đặng Nguyên Cát và Đặng Vạn Xuyên đang có mặt ở đó. Đặng Nguyên Cát thấy Huỳnh Vân tướng mạo khác phàm, mới hỏi:

- Tôn giá muốn tìm ai?

Huỳnh Vân giữ hòa khí, nói:

- Tại hạ họ Huỳnh tên Vân, là trưởng tiêu đầu Nam lộ. Trước đây phổ ky tại hạ là Đỗ Bưu áp tải hàng tiêu qua quý địa. Hắn ta là người mới vào nghề không rành quy củ bảo tiêu. Nghe nói vì nói năng luống cuống đắc tội với hai vị Đặng gia ở núi này nên xe hàng bị giữ lại. Hôm nay tôi đến đây thứ nhất là để tạ tội, thứ hai là muốn bái vọng các đương gia ở núi này.

Huỳnh Vân không định động thủ vì nghĩ rằng núi Lục Dương có mấy người bạn thân, không nên trở mặt. Nào ngờ Đặng Ngyên Cát và Đặng Vạn Xuyên không thông tình lý, nghe Huỳnh Vân nói mấy câu đó, bèn nghĩ: "Nếu cho Huỳnh Vân đem về rồi, ta kể như mất không. Còn nếu mình áp đảo được Huỳnh Vân thì từ nay mình sẽ nổi tiếng chứ chẳng không".

Nghĩ rồi Đặng Nguyên Cát trợn mắt nói:

- Ông là Truy vân yến tử Huỳnh Vân hử? Đến đây thì hay lắm! Phổ ky của ông không biết tình lý gì hết. Ta chính là Đặng Nguyên Cát đây. Ta giữ tiêu hàng lại đó. Ông muốn làm gì cũng không được đâu. Ông phải kêu bạn bè tới đây, còn nếu không, phải quỳ lạy chúng ta ba lạy nhận chịu thua, ta sẽ trả hàng lại chọ Nếu không thì đừng hòng.

Huỳnh Vân nghe nói những lời trịch thượng đến nỗi hòn đất cũng nổi giận như thế, bèn nghĩ rằng: "Nếu không có bạn bè ở núi Lục Dương này, ta đâu có xử nhũn như thế để ngươi lên mặt!". Càng nghĩ càng tức. Nghĩ rồi bèn trầm giọng nói:

- Này họ Đặng, đừng có tưởng bở, không phải họ Huỳnh ta sợ ngươi đâu! Hơn 20 năm ta đi khắp Đông Tây Nam Bắc mà chưa có ai dám giữ hàng của ta lại. Ta nghĩ rằng ở núi Lục Dương này có các anh em Kim mao hải mã Tôn Đắc Lượng, Hàn Long, Hàn Khánh, Vạn lý phi lai Lục Thông đều là bạn bè của ta nên ta không trở mặt đấy. Hai ngươi thật là chẳng biết thời vụ gì cả, lại nói ta chẳng biết giao tình.

Đặng Nguyên Cát nói:

- Ngươi còn dám nói như thế à?

- Có gì mà không dám, hai ngươi mà kể số gì!

Đặng Nguyên Cát, Đặng Vạn Xuyên là những kẻ như bò nghé mới sanh không sợ cọp, mới mọc sừng lại sợ sói, tự cho mình là tài nghệ ghê gớm, mới cười ha hả, nói:

- Họ Huỳnh kia, ngươi dám lớn mật không coi bọn ta ra gì hả? Lại đây, chúng ta cùng sống mái một trận để phân mạnh sống yếu chết, thiệt còn giả mất.

Nói rồi bước ra bên ngoài, hai người rút đơn đao ra, Huỳnh Vân cũng rút dao ra ứng chiến. Đặng Nguyên Cát nhắm ngay đầu Huỳnh Vân mà cjém tới. Huỳnh Vân sử dụng thế "Đáy biển mò trăng", đưa đao lên đón đỡ. Đặng Vân Xuyên từ phía sau nhắm ngay hậu tâm Huỳnh Vân đâm tới. Huỳnh Vân bước lên một bước né khỏi. Dao của Đặng Vân Xuyên đâm vào quãng không lật đật biến đổi chiêu số. Huỳnh Vân tay gấp mắt nhanh, quơ ngang một dao tiến lên một bước đá ngã nhào Đặng Vân Xuyên. Đặng Nguyên Cát thấy vậy giận quá, nắm ngay cổ Huỳnh Vân chém tới. Huỳnh Vân cử dao đón đỡ. Đặng Nguyên Cát vừa mới thu dao chưa kịp biến chiêu đã bị Huỳnh Vân tiến lên một bước xả xuống một dao trúng vai của Đặng Nguyên Cát, máu tuôn xối xả. Hai người lật đật chạy khỏi vòng chiến, nói:

- Họ Huỳnh kia, mi có gan đừng chạy nhé!