Chém đại đạo, Tế Thiền sư hộ quyết

Vì tìm tiêu, Truy vân yên ra oai

Bọn Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong đang định giết quan Tri phủ, cướp ngục phá lao thì Tế Điên về tới. Tế Điên ở viện Di Lặc đuổi bọn giặc chạy đi rồi nhưng không đuổi theo, ở lại giải định thân pháp cho Lôi Minh, Trần Lượng, Tần Nguyên Lượng và Mã Diêu Hùng. Bốn người đứng dậy tạ Ơn Tế Điên. Tế Điên hỏi:

- Lôi Minh, Trần Lượng hai con về nhà, không ở nhà lại đi đâu vậy?

- Hai con muốn đến lâm An kiếm sư phụ, nửa đường gặp tần Nguyên Lượng. Anh ấy cũng đến lâm An để cám ơn sư phụ.

Tế Điên nói:

- Tần Nguyên Lượng, ngươi cũng không cần đi nữa, cũng không cần phải cám ơn tạ Lôi Minh, Trần Lượng hãy về nhà đi. Cần nhất là đừng ghé vào việc không đâu. Lúc nãy ấn đường của hai con phát tốt, sắc diện không tốt, hai con nên trở về nhà để xu cát tị hung. Nếu ghé vào việc không đâu, vướng phải đại họa thì Hòa thượng ta không có thì giờ rảnh để can thiệp đâu. Hãy nhớ lấy, cẩn thận đấy.

Lôi Minh, Trần Lượng tgật đầu vâng dạ và bốn người cáo từ ra đi. Tế Điên dẫn Hà Lan Khánh, Đào Vạn Xuân ra khỏi viện Di Lạc thẳng về phủ Thường Châu, đang đi nửa đường bỗng thấy phía trước đi lại mấy người cưỡi la và hai người cưỡi ngựa là Thiết diện thiên vương Trịnh Hùng và Xích phát ôn thần Ngươu Cái.

Gặp Tế Điên, hai người lật đật xuống ngựa bước tới hành lễ. Trịnh Hùng nói:

- Sư phó mạnh giỏi hỉ?

- Ngươi đi đâu vậy?

- Chú tôi là Tổng trấn ở Hùng Quan, tôi mua một ít thổ sản đi thăm chú. Sư phó đi đâu đó?

- Ta có việc gấp. Thôi ngươi đi đi!

Từ biệt Trịnh Hùng, Tế Điên mang hai vị Ban đầu trở về, ngang qua Túy Vân Phong. Tế Điên đến dưới núi, lâu la canh đường chặn lại xét hỏi. Tế Điên nói:

- Các ngươi lên núi bẩm báo với Đậu Vĩnh Hàng và Châu Khôn biết, kêu họ xuống đây. Nói có ta là Tế Điên tăng ở chùa Linh Ẩn đợi họ Ở đây nói chút chuyện.

Lâu la về báo lại, Đậu Vĩnh Hàng và Châu Khôn lật đật xuống núi hành lễ Tế Điên. Châu Khôn nói:

- Mời sư phó lên núi ngồi chơi một lát.

- Ta có việc. Ta dặn hai ngươi là khi bọn Xích phát linh quang có đến, hai ngươi chớ nên lưu họ Ở lại. Ở cửa núi này, ngươi hãy đào sẵn mấy cái hầm lớn. Kề tai nghe dặn như vầy... như vầy... Hòa thượng ta nếu bắt được bọn họ, sẽ cứu bọn ngươi bằng cách lấy công chuộc tội.