Các yêu đạo xúm đốt chùa Linh Ẩn

Ác Cao Trân quen buột miệng rêu rao

Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong từ Vạn Thành điếm ở Ngũ Lý Bia chạy đi dẫn theo Ngũ điện chân nhân, Thất tinh chân nhân, Bát quái chân nhân, Hắc mao sái Cao Thuận, Thiết bối tử Cao Trân, thuận theo đường lớn thẳng đến thành Lâm An. Khi đến Lâm An, tối lại họ kéo đến chùa Linh Ẩn. Trong đêm tối dò xét, họ thấy trong chùa lặng trang, trống rỗng, không có tiếng người nói chó sủa gì cả. Chúng tăng đều an nghỉ hết. Thiệu Hoa Phong nói:

- Các vị hãy chất củi cỏ để phóng hỏa. Hôm nay đốt chùa Linh Ẩn để báo thù cho ta, rồi bắt Tế Điên kết thúc tánh mạng hắn, mới hả được nỗi tức giận trong lòng ta.

Các đạo sĩ gật đầu, chạy ra Vân Tòng quán cách chùa Linh Ẩn chín dậm vác về nhiếu củi và cỏ chất đống hai bên Đại Hùng bửu điện, bỗng nhiên trong đại điện có tiếng hét lớn:

- Hay cho mấy tên đạo sĩ lộn sòng này, lớn mật dữ a! Phen này tụi bay chạy đâu cho biết? Để Hòa thượng ta bắt bọn bay đây!

Các đạo sĩ nghe giọng của Tế Điên, lại nghe bốn bên đại điện có tiếng hô vang:

- Hay cho đạo sĩ! Chúng ta đợi ở đây lâu rồi, mau bắt yêu đạo, đừng cho chạy thoát!

Các đạo sĩ nghe la hồn bay ngàn dặm, quay đầu chạy tuốt. Chạy khỏi chùa, Thiệu Hoa Phong nói:

- Không xong rồi! Té ra Tế Điên đang ở trong chùa, chúng ta phải chạy mau! Hắn ta đã trở về chùa rồi thì chúng ta phải mau đi về Thường Châu cướp lao phá ngục, cứu người chúng ta ra, giết quan Tri phủ rồi đến viện Di Lặc, hội họp các thủ hạ đông đủ, ta tự lập làm Thường Châu vương.

Mọi người sợ quá cố sức chạy vì sợ Tế Điên rượt theo sau. Sự thật lúc nãy trong chùa không có Tế Điên mà là Tiểu Ngộ Thiền. Bốn phía nóc nhà là bọn Kim mao hải mã Tôn Đắc Lượng, Hỏa nhãn giang trư Tôn Đắc Minh, Thủy dạ xoa Hàn Long, Lãng lý toản Hàn Khánh, trước đây họ Ở phủ Thường Châu vâng lịnh Tế Điên đến giữ chùa Linh Ẩn. Bốn người ở bốn góc đại điện, chia làm bốn mặt hư trương thanh thế, khi la lên các đạo sĩ chẳng biết là bao nhiêu người nên sợ quá đành kéo nhau chạy đi. Hôm sau bốn vị anh hùng Tôn Đắc Lượng v. v... từ tạ ra về, còn Tiểu Ngộ Thiền thì vẫn ở lại giữ chùa.

Phần các đạo sĩ đêm đó ra khỏi chùa Linh Ẩn, chạy tứ tán bất kể Đông Tây Nam Bắc, chỉ có Thiết bối tử Cao Trân sợ mê đi, muốn chạy về phủ Thường Châu đánh lẽ chạy về hướng Nam lại chạy sang hướng Bắc. Chạy được 30 dặm, mệt đến mồ hôi ướt đẫm cả người, Cao Trân ngừng bước nhìn lại phương hướng, muốn đi về phủ Thường Châu phải đi về hướng Nam, đi theo đường cũ mỗi lúc một xạ Định quay trở lại hướng Nam để đuổi theo Thiệu Hoa Phong, chắc là không kịp rồi. Quay trở lại, đi và về cũng mất hơn 70 dặm thì làm sao đuổi kịp? Đại khái là nhóm Thiệu Hoa Phong chắc lên viện Di Lặc, mình lên viện Di Lặc sẽ gặp họ. Cao Trân nghĩ như vậy rồi, trời sáng bèn kiếm quán rượu ăn uống rồi theo đường lớn mà đi. Cứ như vậy, ngày đi đêm nghỉ, đói ăn khát uống. Một hôm đến địa phận phủ Thường Châu, còn cách viện Di Lặc vài ba chục dặm, Cao Trân đang cắm đầu xăm xăm đi tới, thì nghe có tiếng người nói:

- Đi đâu đó, tiểu tử?

Nghe hỏi, Cao Trân sửa soạn chạy, ngước đầu nhìn lên thì thấy trước mặt mình một người mình cao hơn tám thước, tam đình nở rộng, đầu đội khăn tráng sĩ sáu múi màu xanh trên có gắn sáu miếng kính, mình mặc tiễn tụ bào cùng màu, lưng buộc dây loan đái, áo chẽn màu thúy lam, mang giầy đế mỏng, mặt như bùn xanh, lại giống như da bí đao. Cặp chân mày đỏ trên đôi mắt con ngươi đôi. Lông áp tai màu đỏ liên kết với bộ râu quai nón cũng đỏ lòm. Thanh cương đao thấp thoáng bên hông dưới chiếc áo cừu anh hùng màu đậu xanh. Cao Trân nhìn thấy nhận ra người này chính là Lập địc ôn thần Mã Diêu Hùng. Xưa nay Cao Trân rất sợ Mã Diêu Hùng. Biết Mã Diêu Hùng là người thật thà, bất chấp đạo lý, Cao Trân vội bước tới hành lễ, nói:

- Té ra là Mã đại ca!

- Tiểu tử, mi đi đâu vậy?

Cao Trân nghĩ thầm: "Nếu mình nói thiệt là đi phủ Thường Châu, anh ta sẽ cật vấn mình không cho mình đi, chi bằng nói dối anh ta mới được". Tên tiểu tử này đảo mắt một vòng, tùy cơ ứng biến, buột miệng nói:

- Tôi đang tìm anh đây, không ngờ chưa tìm mà gặp.