Ngũ Lý Bia, Lôi Trần gâp yêu đạo

Từ Vân quán, Tế Công cứu vạn dân

Sau khi rời khỏi Từ Vân quán, Lôi Minh, Trần Lượng đi suốt cả đêm đến Ngũ Lý Bia cảm thấy thân thể mệt mỏi, bụng đói cồn cào. Trước mắt là một tòa quán rượu nguyên là quán rượu mà các vị bảo tiêu hay ghé vào. Lôi Minh, Trần Lượng bước vào quán, phổ ky là Vương Tam có quen biết với Lôi Minh, Trần lượng là đồng bạn của Oai trấn bát phương Dương Minh, bèn hỏi:

- Lôi gia, Trần gia, hai vị ít thấy quá!

Lôi Minh, Trần Lượng đáp:

- Ừ, ít thấy.

- Hai vị dặn một gian thượng phòng phải không?

- Vâng.

Phổ ky bèn dẫn họ lên Bắc thượng phòng, ở đó là ba gian một sáng hai tối, đồ đạc thật đơn giản. Bên trong phòng có bàn bát tiên và mấy ghế dựa, sát cửa sổ là giường treo màn đầy đủ, trên giường có ghế nhỏ. Phổ ky đem nước rửa mặt và nước trà lên rồi hỏi:

- Hai vị ăn món gì nào?

- Ngươi cho ta hai bầu rượu và sáu món nhắm chiên xào hầm nấu.

- Vâng ạ!

Phổ ky đáp rồi quay mình ra đi. Giây lát trở vào lau dọn bàn ghế rồi đem thức nhắm và rượu lên. Lôi Minh nói:

- Vương phổ ky này, chú uống với ta một chén đi!

- Xin thôi! Hai vị từ đâu đến đây?

- Chúng tôi từ Bình Thủy giang đến.

- Hai vị từ Bình Thủy giang đến mà có biết Từ vân quán ra sao không?

- Các ngươi cũng biết việc Từ Vân quán nữa sao?

- Chúng tôi cũng nghe nói Từ vân quán có mấy lão đạo sĩ dùng lời yêu ma hoặc chúng. Nghe nói quan Tri phủ Thường Châu điều quân đi đánh giặc, không biết tin đó có đúng không?

- Hiện tại có Tế Công trưởng lão ở chùa Linh Ẩn đái lãnh quan binh đến phá Từ vân quán.

- Thế thì phải rồi.

Phổ ky nói xong quay mình bỏ đi, còn lại bọn Lôi Minh ngồi uống tì tì. Lôi Minh nói;

- Lão tam này, chúng ta đừng dây vào chuyện tào lao nhé! Nếu không phải Tế Công thì việc yêu đạo này đừng hòng gỡ ra.

Trần lượng nói:

- Chúng ta nếu không nhờ Tế Công cũng không xía vào nổi chuyện tào lao ấy đâu. Thêm một việc không bằng ít đi một việc! Thật là:

Thị phi vì bởi lắm lời

Não phiền chỉ tại dở hơi khoe mình!