Tế Công mang binh vây Từ Vân quán

Yêu đạo dẫn quân giặc vượt Trường giang

Hắc hổ chân nhân Lục Thiên lâm vừa định niệm chú đối địch với quân binh, lại thấy Tế Điên đi tới. Lão đạo sĩ sợ quá quay đầu bỏ chạy. Chạy đến phía sau xem lại thì Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong và mọi người đâu mất cả. Lục Thiên Lâm nghĩ thầm: "Điệu này hỏng bét! Ai nấy mượn mình làm tấm bia để họ trốn mất, ta cũng chuồn luôn mới xong! Sợi chiết không thành dây, cây lẻ không nên rừng! Còn lại một mình ta thì làm gì được?".

Lão đạo sĩ lật đật chạy về phía Ngưu Bối Đà ở hậu sơn để trốn.

Xích phát ling quang Thiệu Hoa Phong đi đâu?

Nguyên mọi người cùng thương nghị, thấy việc đã không ổn. Đại khái hôm nay Từ Vân quán không thể giữ được rồi. Thiệu Hoa Phong nghiến răng nghĩ thầm: "Tế Điên Hòa thượng vô cớ đối địch ta, làm cho tòa miếu này giống như tường đồng vách sắt bị hủy hoại, khiến cho ta lên trời không chốn, xuống đất không nơi". Thiệu Hoa Phong nói:

- Các vị, hiện tại Tế Điên Hòa thượng khuấy rối miếu ta, ta đâu có thể để cho hắn yên được? Ta từ đây thẳng đến thành Lâm An, vào chùa Linh Ẩn, gặp ai giết nấy, đâm đâm chém chém không chừa một mống, rồi phóng hỏa đốt chùa luôn mới hả được hận của tạ Các vị có ai muốn đi theo ta không? Nếu ai không muốn đi thì hãy đến viện Di Lặc tại Tiên Nhân Phong chỗ Thông Thiên Pháp Lôi hòa thượng mà đợi tạ Chưa gặp thì không được đi đâu nhé!

Câu nói vừa xong thì có: "Tiền điện chân nhân Thường Lạc Thiên, Hậu điện chân nhân Lý Lạc Sơn, Tả điện chân nhân Trịnh Hoa Xuyên, Hữu điện chân nhân Lý Hoa sơn, Thất tinh chân nhân Lưu Nguyên Tố, Bát quái chân nhân Tạ Thiên Cơ, Cản pháp chân nhân Triệu Vĩnh Minh, Cấn pháp chân nhân Lưu Vĩnh Thanh, Càn Khảm Cấn ChấnKhôn Ly Tôn Đoài, tám vị chân nhân, cả đến Hắc mao sái Cao Thuận, Thiết bối tử Cao Trân, những người này cùng theo Thiệu Hoa Phong. Mê hồn Thái Tuế Điền Chương đái lãnh Đơn đao thái tuế Châu Long, Tiếu diện tỳ hưu Châu Hổ và những người Huân Hương hội đi riêng. Nhóm Thái dược chân nhân, Tuần sơn chân nhân đi một chỗ. Họ chia ra làm ba bốn nhóm ra khỏi Từ Vân quán. Mọi người chạy ra Ngưu Bối Đà ở hậu sơn lên thuyền qua Bình Thủy giang đến Cô Thọ Cương thì trời đã tối. Người dẫn đường thiệu Hoa phong nói:

- Tạm thời hãy tìm chỗ nghỉ ngơi đã.

Cô Thọ Cương này có một tòa hắc điếm của Từ Vân quán. Thiệu Hoa Phong dẫn mọi người lên điếm. Nơi đây bọn giặc chia nhau chạy tứ tán. Có người chạy riêng, trong đó có Oải nhạc phong Bào Lôi. Bào Lôi lúc này chạy một mình, lơ lơ lủng lửng mất hồn mất vía, cứ theo bờ sông chạy về hướng Đông xa đến mấy dặm. Cảm thấy miệng khô lưỡi ráo, bỗng thấy trước mặt một làng nhỏ có quán trà, Bào Lôi đang muốn uống trà bèn bước tới gần. Trong quán đã có hai người ngồi sẵn, chính là Tuy vân yến tử Diêu Điện Quang và quá độ Lưu tinh Lôi Thiên Hóa. Hai người này vâng lệnh Tế Điên hôm nay đến đây chờ Bào Lôi, và pha sẵn một bình trà có để viên thuốc của Tế Điên trong đó. Bào Lôi bước lại gần, Diêu Điện Quang đứng dậy nói:

- Bào nhị ca, anh mới đến hả?

Bào Lôi gặp hai người này, lập tức trợn mắt nói:

- Hai tên tiểu tử này, đang làm gì ở đây? Trước đây ta bảo hai ngươi quy thuận Từ Vân quán, chẳng những không nghe mà còn đả thương một người của chúng ta nữa. Hôm nay tụi bay lại ở chỗ này!

Diêu Điện Quang nói:

- Thôi đừng trợn mắt nữa, anh uống trà đi rồi có chuyện gì hãy nói sau.

Bào Lôi khát quá cầm luôn ly trà uống một hơi. Bào Lôi uống xong mồ hôi ra khắp mình, trong lòng hoát nhiên tỉnh lại, nói:

- Nhị vị hiền đệ, từ đâu đến đây?

Diêu Điện Quang và lôi Thiên Hóa nói:

- Chúng tôi biết anh từ đâu đến, nhưng anh chẳng biết mình đến từ đâu phải không?